Chùm thơ của tác giả P. N. Thường Đoan

Thứ năm - 08/11/2018 12:35
Đằng kia có phải là khói núi
 
Hay mưa trên đỉnh trời?
khi tôi qua đèo buổi chiều
thung lũng thật im lặng
 
Chỉ cần chạm được vào hơi lạnh
đã biết đêm nay mình vui
 
Tôi biết đêm nay không buồn
dẫu người trốn hết vào ấm áp
dẫu giá rét thổi thốc vào mặt
dẫu một mình trăng rơi xuống hồ
 
Tôi như con vạc sành không ngủ
tí tách gảy đàn
ngôi biệt thự đàn bà trên đỉnh gió hú
lệch chiếc màn cửa
rượu ai chờ say
 
Đêm nay sẽ không khắc khoải
mùi ngọc lan thơm nức nở hành lang
nến đỏ lung linh sau ô cửa sương rọi hai chiếc gối
 
Tôi vẽ đôi mắt người tình trên viền trời sau mưa
đôi mắt nâu màu trái thông chín
nhóm lửa dưới thung lũng
 
Đêm nay sẽ không một mình
khi ngựa gõ móng bên vòm cẩm tú
lục lạc như tiếng chuông cửa
như que diêm
 
Đêm nay ấm dẫu trời cao nguyên đang bão
 
Đằng kia có phải là khói núi
đằng kia có phải là bóng người ta đang chờ?


khoi nui

Có một lần ngồi ngắm mưa
 

Những giai điệu êm đềm như bong bóng bay
chiều nay mưa
mưa rơi ngoài kia chậm
nhẹ
những cơn mưa đêm
mưa ngày, mưa sáng, mưa chiều
bất chợt đến rồi đi vội vã
như người đàn ông nói yêu
 
Người đàn ông nói yêu, rồi đi
giống mưa ào ạt
 
Mưa Sài Gòn trêu người
bên này đường mưa rơi, mưa rơi
bên kia đôi tình nhân che nắng bằng cây dù màu đỏ
tôi nhìn tôi ướt từ ngã tư đối diện
mắc cỡ bởi chiếc váy không chịu bay trong nắng cuối ngày
 
Có lần tôi ngồi ngắm mưa
rồi có nhiều lần ngắm mưa
ngắm mưa từ quán cà phê góc phố buổi trưa
ngắm mưa từ ngã năm, ngã bảy buổi chiều
ngắm mưa từ cửa sổ căn phòng vàng vọt
ánh đèn chờ đợi tàn đêm khuya khoắt lụn dần
ngắm mưa từ trong chiếc mền ấm một buổi sáng đầu ngày ướt át
 
Mưa, mưa, và mưa…
 
Lời thì thầm của người đàn bà đã biến thành âm nhạc
mà hạt mưa bay day dứt không về
tôi gọi tình thiết tha bằng nhiều quãng rộng
trầm, bổng, lơi, dày…
 
Mưa vẫn rơi ngoài hiên nhà người lạ…
 
Cóp nhặt tiếng tích tắc của trái tim
tôi hiến dâng và bắt mình độ lượng.

 
mua


Theo gió bay về
 
Sao tối qua người lại đến cứa vào vết sẹo cũ
cứa vào nỗi đau tưởng đã không còn đau
 
Hóa ra vết thương còn chứa máu
máu chảy ngây ngây trong nụ cười ngớ ngẩn say
 
Em đâu muốn giẫm lại vườn trăng tháng sáu
đâu muốn gom lá rụng đốt hết vấn vương lần nữa
đâu muốn yêu người như đã một lần yêu
 
Sao tối đó người lại tỏ tình
mùi trái cấm cho nhau líu lưỡi
mắt rắn thôi miên man dại
 
Sao chiều ấy cuồng bạo gấp gáp
bất chấp ngọn đèn thiên đường sẽ tắt
bất chấp sự trừng phạt không tên
 
Mặt trời rang cháy những con thú bằng mây
báo trước ngày kia bão tình tan
người bước lên chiếc cầu vồng mất hút
lòng tạnh như mưa chưa hề trút xuống
 
Gió biển thổi về mùi sóng chết trôi
thổi về mùi trăng ươn sình rục rã
có phải nước mắt sẽ lại đọng trong khe đá
san hô khô máu giữa đại dương
 
Em sẽ khô như những bông đá nâu đính nước mắt dã tràng
khóc cười lần nữa.

 


 
 Từ khóa: P N THƯỜNG ĐOAN
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo