Chùm thơ của tác giả P.N. Thường Đoan

Thứ ba - 17/04/2018 13:09
Mưa không về trên hàng cây cụt ngọn
 
Tôi ngạc nhiên trước con đường quen
bóng mát đi vắng
nắng bốc lửa dưới chân
 
Tin ngày mai bão về
đêm qua hàng cây bị cưa cụt ngọn
thành phố sáng nay cụt ngọn
Sài Gòn như cái hộp vuông
 
Sợ ngày mai bão về
những tàn cổ thụ bị vạt bằng
tiếng cười dây leo đắc thắng
thân kí sinh phút chốc đổi màu
 
Sài Gòn còn bao nhiêu hàng cây đại thọ
để chim non tập tiếng hót chào ngày?
để ve ngân?
để áo bay?
để bông phượng thắp lồng đèn đỏ?
 
Mỗi ngày tôi đi qua từng con đường
khắc và đếm
mỗi ngày tôi ở dưới từng tàn cây
đau rưng rức
nghe người xưa khóc giữa ban ngày
 
Trên hàng cây cụt ngọn con chim về tìm tổ
tiếng chim kêu lạc bầy xanh mặt cỏ hoang
 
Trên đường cây cụt ngọn thấy bóng mình không đầu
xếp hàng cầu nguyện.

hoa trắng
 

Mặt nạ

Buổi sáng sớm mặt trần hít sương
mặt trần hứng gió mát
buổi sáng sớm không cần che mặt
đôi mắt xuân hẹn mùa nắng đẹp
cười với người lạ ở ngã năm
 
Buổi sáng sớm chưa vội trốn khói bụi
thong dong hòa quyện khí trời
tóc dưới vai bay về mùa đông xa lắc
thắt bính lời yêu một thuở vướng môi
 
Chiếc xe mỗi ngày chở mặt người
chạm nhau lắc lư leng keng tiếng tàu điện cổ
mặt người trăm sắc khóc cười hờn giận
màu trẻ thơ hiếm hoi
người bán mặt nạ chưa vội chào mời
nụ cười nhựa duyên dáng trước mùi cà phê thơm
rải lúa mời bồ câu ăn sáng
 
Xuôi cùng chiều buổi sáng trong lành
thiếu nữ tôi nhận cái liếc mắt
tình đong đưa yên sau
 
Ngược đường cấm tìm tiếng chim phố
chim hót giọng sương trong trẻo trên tầng tầng cây
đôi má trăng bầu vành vạnh trên nền trời sáng
người gò lưng giấu mặt mùa bay trên tóc
 
Chim còn hót chắc người còn tìm nhau?
 
Sáng rất sớm ra đường không cần đeo mặt nạ
mặt trần cao ngạo ngắm đời
đôi phút vui
 
Người bán mặt nạ bắt đầu rao khi mặt trời đỏ lưng cao ốc
ta không còn nhận ra nhau
dáng trước mặt hao hao tình cũ
mặt nạ che mặt người
 
Dấu hỏi nào cong?

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo