Chùm thơ của tác giả P. N. Thường Đoan

Thứ hai - 20/11/2017 12:09
Gà không gáy bông lí vẫn xanh
 
 
Đó là lúc ý niệm thời gian không còn nữa
ngày cứ qua
đêm cứ qua
người và cột điện giống nhau
vô hồn
 
Đó là lúc tiếng gà tắt ở cây số cuối cùng
nơi bông lí nở buổi sáng
nơi bao giờ trăng cũng tròn
 
Tôi ghét con đường một chiều
làm sao trộm được mùi ở thềm nhà bên trái
 
Tôi ghét con đường không ai chạy ngược             
người đi xuôi mặt chẳng nhìn nhau
 
Tôi ghét tình yêu một chiều
những cú điện thoại tha thiết một chiều
mưa nắng một mình mưa nắng chịu
 
Người đàn bà chúa sinh khều tình dậy đầu hôm
hưởng thụ nỗi đê mê cháy bỏng              
trái cấm chung
một mình Adam nghẹn
 
Đàn bà tôi ở bên ngoài vườn trời
cất tiếng gà trong khoảng riêng
cất bông lí trong khoảng riêng
tự xử giường chiếu
 
Đường dài có cột cây số mất số
sơn trắng nơi đến
nên một mình đi một mình về
tôi dụ dỗ tôi đừng khóc
 
Nơi trăng khuyết cong đổ xuống
ngày nhật thực
không có tiếng gà bông lí vẫn xanh.

best 20120705 085100 5 a2
 

Những vòng quay
 

Trên hành trình dài của cuộc đời
lúc nào đó chợt ngoảnh nhìn năm tháng sau lưng
bỗng bùi ngùi trước một hoàng hôn chấp chới gió buốt
 
Tuổi xuân đi qua để lại những vệt vàng cô lạnh
 
Vệt vàng cuộn theo vòng quay thời gian trở về
có mùi đất quê hương
màu ráng chiều trên rừng cây sẫm tối hun hút
có mùi kỉ niệm
thanh xuân mong manh vương trên dáng thiếu nữ xa dần màu sen
 
Đôi khi
rời ồn ã
chờ đợi trống vắng xám mặt neo chênh vênh
muốn làm nóc nhà cổ gù lưng cam chịu
những đợt sóng chập chùng chơi vơi gọi cánh buồm
lòng nặng bởi lời gửi gắm
 
Đôi khi
hiếm thấy có bóng người trong giấc mơ
 
Hoài niệm cũ tắt mạch máu một đêm ngủ muộn
đầu gác tay tê rần quên khoảng sân trăng
chiêm bao gần sáng thấy mùa đông có hoa quỳnh nở
 
Những vòng quay như cái máy đo huyết áp
em lên máu khi bóng anh tắt sau ngọn đồi ái ân
nhịp tim 160
vì con đường Duy Tân xưa đổi tên
quán Lá theo anh khi những cây me bị cưa cụt ngọn
li chanh đường nửa khuya cấp cứu một mình.

 
images

Rừng xưa còn lại
 
Khu đồi cỏ xanh nhấp nhô những chiếc cút kít
anh cội si già ỡm ờ trăng gió
em bồ đề từ bi
 
Hai ta thả rễ dài che khuất vòng xe thời gian
xích lô Sài Gòn đắng cổ tích mạ vàng
sa quạt khô bến sông khát nước
 
Giồng khoai giồng sắn trườn lên em chiếc vòi rắn lục
nương bắp con đò vó cá mắc tiếng bìm bịp tương tư
dài theo con đường chim ríu sáng trưa chiều
mùa xuân thơm trên đồng sen thắm
 
Anh như nhà rường cổ Đường Lâm quý hiếm
với hàng cây bò cạp nước hoa vàng như bông mai
đong đưa phơi trong em
nắng biển sệt mùi trên lưỡi
 
Rừng xưa còn lại tàn cổ thụ bóng râm
nuôi dây leo nhỏ mọn
anh rừng dương
em cát trắng
từng đổ theo nhau mặc trời đứng đỉnh đầu
 
Em và anh cong cong ôm bông bụt đỏ
chen giữa bí bầu tròn lẳng mặt sông
mùi rau ngót không lẩn vào khói rạ
tình yêu đâm tược
như ruộng tháng ba ngửa mặt hứng nắng sương rạn nẻ
                                                           cho tất cả cạn cùng.
 
Rừng xưa còn lại đôi mắt ngắm trăng qua mái nhà lá
giàn mướp che sao
tình rụng một lu đầy
lăng quăng có cánh nâng tiếng đàn bà ân hận
gáo cán dừa nối chưa được tháng quạ đen.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 17 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo