Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thúy Quỳnh

Thứ ba - 19/06/2018 13:08
Về chậu hoa giấy ở hành lang
 
Sinh ra dưới bầu trời đầy gió
ngày đội nắng đêm hứng mưa
càng mặn mòi càng bừng nở
càng cỗi cằn càng rực rỡ
 
Bị bứng về chốn này
một chậu đất cỏn con
vài ca nước nhỏ nhoi
dặt dẹo đời cây trong nhà
sống không ra hồn, chết không ra vía
 
Nhưng sinh ra đã là cây
không thể dầm chân trong bóng tối
ngày ngày gắng gỏi vươn tìm ánh sáng
chắt chiu những tia nắng ngoài kia
tô xanh mướt tinh khôi từng nõn lá
 
Bất chấp sự cắt tỉa cho vừa khuôn phép
bất chấp cánh cửa kia một ngày bị khép
vì những bông hoa
chỉ rực rỡ dưới mặt trời
 
Những cánh - tay - cây mong manh
những cánh - tay - cây khát nắng gió
những cánh - tay - cây ngày mai bị cắt bỏ
đang kể tôi nghe câu chuyện
về tự do.

 
hoa giay 1(1)


Về một con mèo sống cùng nhà
 
Chung một nóc nhà mà hai thế giới
mình đi từ sáng đến đêm
nó lượn từ đêm đến sáng
mình đi cửa chính
nó về cửa sổ
gặp nhau chân cầu thang
mình meo meo chào nó
nó nguẩy đuôi bỏ đi
 
Nó thật xinh đẹp trong mắt mình
mình ngắm nó không chán
mình có xinh đẹp trong mắt nó hay không, ai mà biết được
chỉ thấy nó luôn nhìn mình bằng ánh mắt dửng dưng
 
Thế giới của mình
yêu nhau bằng lời và chữ
giết nhau cũng dùng chữ và lời
thế giới của nó
chiến nhau bằng móng vuốt
lưỡi chỉ dùng để ban phát yêu thương
 
Thỉnh thoảng
như hôm nay
nó luôn mồm meo meo
dụi đầu, khều chân, lăn ra đất
đi một bước nó theo một bước
không phải đói đâu,
bát thức ăn vẫn còn đầy ắp
không hiểu nó muốn gì?
 
Cùng ngôn ngữ còn chẳng thể hiểu nhau
nữa là không cùng
nên nó cứ meo meo luôn mồm,
còn mình cứ hỏi làm sao làm sao mà chả biết làm sao
nó ngước cặp mắt trong veo nhìn mình mãi thôi
rồi ai đi đường nấy
 
Ôi, hiểu một con mèo thật khó!

 


 
 Từ khóa: Nguyễn Thúy Quỳnh
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)