Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai

Chủ nhật - 06/08/2017 13:48
Thương binh ngoài chính sách
 
       Rõ ràng sẹo đạn đầy thân
Viên bi chứng tích trong chân vẫn còn
       Đã từng bao trận hứng bom
Tưởng nằm lại Cánh Đồng Chum không về
 
       Ra đi giữ trọn lời thề
Hồ sơ đời lính ngày về lại rơi
       Để rồi khắp chốn muôn nơi
Xin người chứng nhận, xin lời xác minh
       Vết thương đủ lí, đủ tình
Mà không chứng nổi cho mình nỗi đau
 
       Giờ hơn bốn chục năm sau
Chờ mong, ngóng đợi… quá lâu thành thường
       Mỗi lần giời đất ẩm ương
Viên bi lại nhắc mình thương lấy mình
       Mỗi năm, tháng Bảy nghĩa tình
Người như cây khuất lặng thinh rừng già
 
       Lạt Thuồng, đồng đội đã xa
Cánh Đồng Chum biết…
                                   nhưng mà ai tin?

———
  • Viết tặng anh Nguyễn Văn Mừng, thôn Bãi Cả, xã Bình Sơn, huyện Lục Nam, Bắc Giang - nguyên chiến sĩ Trung đoàn 866 quân tình nguyện Việt Nam giúp Lào, bị thương năm 1971 tại Xiêng Khoảng.
  • 20150921122326 hoa dai
    Bến sông trưa

     
    Bến sông bấy giờ ở quãng rẽ Vầy Nưa(1)
    Tôi trên đường lên vùng cao dạy chữ
    Trưa ấy nắng mật vàng loang đổ
    Gió thật hiền sông hát khúc bình yên
     
    Êm ả bờ lau vắng ngắt bóng thuyền
    Tôi búi tóc khỏa vào sông tắm mát
    Nước rười rượi quấn lấy tôi dào dạt
    Tôi mê trôi trong sóng vỗ dịu dàng
    Sông và người hòa khát vọng mênh mang
    Miền bờ bãi xanh chân trời góc bể
     
    Đêm ấy tôi về Mó Nẻ
    Bản người Dao trên đỉnh đại ngàn
    Bên ngọn đèn dầu tôi viết đầy trang
    Kể chuyện bến sông với bạn trai ngoài mặt trận
     
    Bạn trai nhận thư thế mà hờn giận
    Với bến sông cát vắng trưa lành
    Trách tôi liều hồn hậu trước mong manh
    Lo ngọn gió thổi bạc ngàn lau trắng
     
    Tôi tin yêu hứa thầm trong sâu thẳm
    Gìn giữ mình như thuyền đợi bến sông
     
    Nhưng bến sông cải chưa kịp hóa ngồng
    Đã chìm xuống lòng sâu hồ thủy điện
    Chìm xuống gương mặt tôi cùng trưa nắng vàng thánh thiện
    Cả hờn dỗi của anh sim tím triền đồi
     
    Bây giờ chuyện cũ dòng trôi
    Chuyện chìm dưới sóng tôi ngoi ngọn triều
    Biết người hờn giận là yêu
    Thì người đã hóa mây chiều Trường Sơn
    Biết sông quãng tắm là nguồn
    Thì sông đã hóa nỗi buồn chiêm bao.

    ———
    1. Xã Vầy Nưa thuộc huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình.
     
     

     


     
    Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
    Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
    Click để đánh giá bài viết

    Những tin mới hơn

     

    Những tin cũ hơn

     
    Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

    Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

    Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

     
    Cám ơn anh bán giày

    Cám ơn anh bán giày

    Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

     
    “Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

    “Con mắt còn có đuôi” của “tình...

    Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

     
    Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

    Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

    Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

     
    Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

    Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

    Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)