Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai

Thứ tư - 05/04/2017 19:20
Hoa núi
 
Tôi gặp hoa bất ngờ trong ban mai. Bấy giờ Giêng Hai sương muối
    vãi long lanh đầu ngọn cỏ, cao nguyên trải một vùng xanh
nắng gió, hoang vắng mình tôi khẽ lạc chân vào
Hương mách đường đi trong nôn nao. Mắt thắc thỏm đón
    muôn hồng nghìn tía. Nếu là cúc, là lan, là hồng hay là huệ…
thì hương thơm tuyệt thế đoán ra rồi
Nhưng bàng hoàng ngơ ngẩn hồn tôi. Trắng tinh khiết một bờ hoa  
    kì mĩ. Ai vãi sao vào trời đêm Hạ chí, thì trước tôi hoa ấy
có khác nào
Tôi như người đi nắng cháy khát khao, quỳ vội xuống vục vào hương
    dịu mát. Trong đắm say tôi buột lời ca hát, nỗi yêu hoa không
giấu nổi lòng mình
Nốt nhạc cuối cùng ba chấm lặng thinh. Môi mấp máy gọi hoa lời
    tha thiết. Nhưng chợt nhận ra mình đâu đã biết, tên của hoa
có thật trên đời
Hồn hậu nồng nàn hương sắc quấn quanh tôi, không đánh đổi
    cơn mưa lành gió mát. Cứ hiền dịu vô tư, hoa hết mình thảo thơm
                                 ngào ngạt, vạn cánh hương đêm đến rũ thầm.
Bởi thế mà tôi đã lặng câm. Cắn giập môi không gọi là hoa dại.
Không dám chìa đôi bàn tay ra hái, ngàn trinh nguyên thanh khiết
                                                                                     của rừng
Tôi trở về, tôi hoá người dưng. Hoa ở lại rừng thơm vào nắng gió
Và từ đấy hồn tôi bỏ ngỏ, chờ đêm đêm hoa núi lạc hương vào.

Lmang


Vẻ đẹp buốt trời
                              Tặng người đi Sa Pa xem tuyết
 
       Rủ nhau nao nức đi chơi
Xem miền biên viễn tuyết rơi trắng rừng
       Đường chênh vênh, núi trập trùng
Ngồi trong xe, ấm tận cùng… móng chân
 
       Đời mơ thấy tuyết một lần
Thì đi cho thỏa muôn phần khát khao
       Đẹp buốt trời, đẹp nôn nao
Vốc lên trắng muốt, lội vào trắng tinh
 
       Post  lên “phây búk” trăm hình
Nụ cười mãn nguyện như mình ở Tây
       Cho người vẻ đẹp ngất ngây
Tuyết vùi lụi cỏ, chết cây, chết vườn
 
       Lúa ngô tàn tạ trên nương
Em thơ tím tái đến trường ngồi run
       Rừng không còn củi mà đun
Mái tranh lẩy bẩy, khói hun tuổi già
 
       Đẹp não lòng, đẹp xót xa
Ẩn trong cái đẹp bao la nỗi đời
       Ô hay! Kì vĩ  tuyệt vời
Mà sao gió khóc bên trời cỏ hoang.
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)