Chùm thơ của tác giả Nguyễn Quang Thiều

Thứ năm - 22/06/2017 13:38
Ánh sáng
                              Tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Văn Thụ
                               hi sinh lại chiến trường Campuchia
 
 
Chăm Chơ Rây
Em đang hát chợt dừng
Mắt nhoè ướt vành môi run rẩy gọi
Tên một người đồng đội của tôi
 
Tôi đứng lặng nơi anh ngã xuống
Đôi bờ sông rực sắc phù sa
Cây đang hát lời âm thầm của đất
Đất đang hát lời chảy rung của máu
Máu của anh và của bao đồng đội
Như mạch ngầm chảy trong đất AngKor
 
Anh ngã xuống cánh rừng ngưng tiếng gió
Trái xoài đau không chín dẫu vào mùa
Ngày ấy không có đêm, buôn làng không ngủ
Bà mẹ Campuchia bồng con thổn thức
Lời đau âm thầm rơi lên ngực trẻ con
 
Chăm Chơ Rây em đang hát chợt dừng
Bộ đội Thụ kìa!
Em chỉ tay ra phía trước
Theo tay em tôi nhìn chỉ thấy
Xe trâu chở cánh đồng vàng về sóc
Vườn xoài thơm thả lũng lẵng mặt trời
Dòng Mê Kông ngờm ngợp cánh buồm trôi
Mái chèo chở Biển Hồ về cập bến
Cá quẫy đuôi cong dáng mái chùa
Lũ trẻ hát lời xanh đầy gió
Thốt nốt lá xoè đầy nắng những bàn tay
 
Theo tay em tôi nhìn chỉ thấy
Đêm lâm thôn lửa cháy ngón tay cầm
Ngàn nến thắp điệu vén màn lấp loáng
Trong mắt người, mắt tượng lửa ngời lên
Tôi nghe trong nhịp trống vỗ mơ hồ
Trong điệu múa của em run rẩy
Trong ánh mắt tựa hồ trăng thức dậy
Anh về kia dưới vườn xoài lặng lẽ
Khắp đất trời thổn thức hương bay
 
Chăm Chơ Rây
Em như thần vũ nữ
Đưa tôi vào huyền thoại cuộc hồi sinh.

 dong so0ng

Mưa đêm thao thức một dòng sông
                                Gửi bạn bè và sông Đồng Nai thương nhớ
 
 
Mưa đêm về từ cánh rừng xa
Trong gió thoảng tiếng gọi đò ngoài bãi
Tôi chạm mưa chạm dòng sông trước cửa
Đồng Nai ơi mang thao thức tôi về
 
Ơi con sông chảy qua mỗi cuộc đời
Chảy qua những giấc mơ khổ đau và hạnh phúc
Những năm tháng chiến tranh dòng sông thắt lại
Bạn bè tôi nhớ bến nhớ con thuyền
 
Bạn bè tôi năm tháng ấy ở rừng
Ăn rau đắng làm thơ sau cơn sốt rét
Bạn bè tôi đi suốt ba mươi năm chưa về tới bến
Để úp mặt mình vào nức nở sóng sông quê
 
Bạn bè tôi bao nhiêu người ngã xuống
Đêm chiến tranh cuối cùng đạn giặc cày trên ngực
Trong mê sảng gặp dòng sông đỏ rực
Một dòng sông nóng mặn chảy trên mình
 
Giờ bạn bè tôi nằm lại với rừng
Và cơn khát miệng vết thương bỏng rộp
Cơn khát ấy chúng tôi mang về thành phố
Cháy bập bùng trong mỗi niềm vui
 
Và đêm nay trong lá tiếng mưa rơi
Tiếng chân đất của bạn bè về chậm
Mưa từ con đường xa ra ngoài bến
Bạn bè tôi ùa xuống tắm mưa sông
 
Mưa vơi rồi, gần sáng, tiếng mưa vơi
Tiếng bước chân bạn bè đi xa mãi
Trở lại Trường Sơn đầy hoa và nắng
Hay yêu sông ở lại hoá thành sông
 
Sáng mai này trùng điệp những đoàn quân
Mang cơn khát trong ngực mình ra trận
Tháng năm này có con sông còn giặc
Bạn bè tôi lại ngồi dậy với mưa rừng
 
Và lúc đó phía vùng trời súng nổ
Phía lòng tôi bỏng cơn khát bạn bè
Hiện lên một dòng sông đỏ rực
Một dòng sông chảy ướt ngực bạn bè
Một dòng sông sục sôi nóng mặn
Nơi đầu nguồn sự sống mỗi dòng sông.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo