Chùm thơ của tác giả Nguyễn Phong Việt

Thứ hai - 02/07/2018 13:16
Cuộc đời này rồi sẽ ra sao
 
Cuộc đời này rồi sẽ ra sao
nếu không còn những ô cửa gió lùa vào
 
Không còn những ngày ngồi nhìn thấy mình đâu đó tận một vì sao
bỏ quên hết tháng ngày cay nghiệt
nhẫn tâm với mình và bao dung với người là cần thiết
mình phải đi rồi sẽ đến
dù có bao xa
 
Những thiệt thòi có thể một ngày nào đó sẽ nở hoa
bằng mắt nhìn bình yên nơi phố đông tấp nập
gặp lại một nỗi buồn nhưng lòng đã thôi sợ đánh cắp
niềm tin mà ngày ngày vun đắp
vẫn lặng lẽ đâm chồi
 
Mình không còn là mình nữa qua từng mùa nắng và mưa rơi
trưởng thành với những vết thương đầy nước mắt
giấc mơ của ngày hôm qua đến hôm nay chỉ còn là
                                                                gạch đầu dòng đơn giản
có khi mình sẽ nhường những vinh quang ghềnh thác
để nhận lấy chút bóng tối nhỏ nhoi
 
Thứ bóng tối vừa vặn nhất với một con người
mình không giành với ai nên sẽ bớt đi thù oán
thắp một ngọn nến lên và soi rõ dấu chân mình bước
lẽ đời không phải ai đến trước
cũng tìm thấy thứ mình cần
 
Cuộc đời này rồi sẽ ra sao
nếu không còn những ô cửa mở ra thật gần.

 
da lat 01 compressed


Để có thể làm lại từ đầu…
 

Dựa vào đâu
để biết mình có thể làm lại từ đầu
 
Nếu những mất mát cứ kéo mình chìm xuống thật sâu
và hơi thở vẫy vùng trong khốn khó
nhớ một con người với một niềm tin từng muốn ở cạnh nhau                                                                          
                                              thật lâu tại nơi chốn nào đó
mà giờ thì không thể
biết người ấy đang tận phương nào?
 
Mình đã khóc như vậy nhưng biết đến bao giờ có thể cười
                                                                thật tươi như lúc chiêm bao
thấy bàn tay đặt vào giữa trời đông vẫn ấm cúng
mỗi ngày được nhìn nhau còn hơn cả trăm ngàn lời chúc phúc
nhưng một giọt nước mắt
trong một khuya se sắt đã rơi
 
Mình không muốn bước đi nhưng vẫn phải bước đi để
                                                                                rời xa một con người
thứ rời xa mà không một ai có thể hiểu
kí ức ở trong tim giờ làm một tấm gương phản chiếu
và lòng người thì cam chịu
đối diện nhau dù không còn là gì của nhau
 
Có những ước mơ thật đẹp nếu như… không phải bắt đầu
bởi mỗi sớm mai lại đối diện với một ngã rẽ
cứ phải phân vân vì mình hay vì một ai đó
hoặc có khi vì một ngọn gió
thổi cho mình đi
 
Dựa vào đâu
để mình tìm thấy lại mình khi chưa là gì.
 

bong hoa nho xinh 14117 2560x1600


Còn phải đi qua bao nhiêu chặng đường
 
Còn phải đi qua bao nhiêu chặng đường
mới gặp được người đủ để mình thương?
 
Mình sẽ bỏ lại hết tất cả những cái tôi tầm thường
như con sâu rũ bỏ kén để bước vào một cuộc đời khác
tạm biệt những nhỏ nhoi để giữ gìn từng yêu thương đơn giản
chọn lựa nào cũng là mất mát
nhưng mình cam tâm
 
Mình sẽ loanh quanh với ngôi nhà nhỏ và khoảng sân
không cần đi đâu nữa dù ngoài kia vẫn trời cao biển rộng
thế gian cuối cùng cũng chỉ có một nơi để đáng sống
có một người cùng hi vọng
cùng buồn vui
 
Mình sẽ đọc những cuốn sách dạy trở thành con người
để biết đến tháng ngày nào đó cũng quay về làm đứa trẻ
lại đòi yêu thương và giận hờn với tất cả
lòng bắt đầu lo sợ khi nhìn những chiếc lá
thoáng xanh xao
 
Mình sẽ học lại lời cảm ơn cùng câu chào
nói thật chậm cho mình còn nghe thấy
những người lạ rồi sẽ đi qua như dòng nước chảy
sao không vì những gì ở lại
mà bình yên
 
Mình sẽ từng đêm ngủ từng giấc ngoan hiền
biết thương mình mới biết thương người khác
nếu không thể làm nắng thì mình cũng không làm mây xám
để một ngày về đến
chỉ cần nhìn thấy nhau
 
Còn phải đi qua bao nhiêu chặng đường
mới gặp được người đủ để mình có thể mỉm cười với nỗi đau?

 


 
 Từ khóa: Nguyễn Phong Việt, Thơ
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo