Chùm thơ của tác giả Nguyễn Phong Việt

Thứ năm - 01/02/2018 13:17
Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi

Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi
để còn biết có thể đương đầu với cay đắng hay niềm vui
 
Để còn biết đã trưởng thành chưa sau những đêm khóc đến
                                                                 nghẹn lời
và sáng ra vẫn đầu bù tóc rối
hay thản nhiên trước gương mỉm cười rồi nói
- mình sẽ không sao!
 
Cho tôi hỏi người có bao giờ ngước nhìn trời cao
không phải là mộng mơ mà khi lòng tuyệt vọng
cố gắng bám víu vào đâu cũng thấy mình như nhánh rong rêu
                                                                  không còn gốc
trôi qua những tảng đá vô tri vô giác
dưới lòng nước sâu
 
Người giả bộ thản nhiên chi cho tim chết lặng lúc ngoái đầu
không còn nữa những dặn dò nhắn gửi
bàn chân đi là đi khi chỉ cần buông ra một câu nói
người bằng xương bằng thịt nhưng hóa ra không khác gì một
                                                làn khói tin vào gì những thứ mong manh
 
Cho tôi hỏi người có bao giờ cúi xuống lúc lẽ ra ngạo nghễ
                                                         ngước nhìn
vì biết rằng đời mai kia sẽ khác
nắm lấy một bàn tay khi mình đứng trên cao không hề đơn giản
cũng như khi đang yêu thương vẫn biết dành cho mình một giới hạn
không phải ngẫu nhiên có người thay vì khóc
lại lặng lẽ cười
 
Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi?


hoa hong JUBILEE CELEBRATION (5)


Đừng dừng lại
 
Đừng dừng lại
khi con đường vẫn còn dài ra mãi
đến ngày sau
 
Có thể ngày hôm nay chúng ta chỉ có một mình để chịu đựng
                                                                      cơn đau
mồ hôi túa ra trong tim mà không cách nào lau được
muốn mở lời nhờ ai đó giúp cho mình một ly nước
nhưng hằng hà sa số những bước chân chỉ đi ngang và biến mất
                                                              giữa thinh không
 
Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành
                                                          mạnh mẽ
mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá
tự chăm sóc cho mình
 
Một lúc nào đó trong cuộc đời chúng ta sẽ thấy được yên bình
những gian khó ngày xưa chỉ còn là bọt biển
mỉm cười với chua cay của con người nào đó mang đến
tha thứ có thể không hết
nhưng chỉ còn là nhỏ nhoi
 
Rồi mình sẽ vun trồng trong vườn nhà mình từng hạt mầm mồ côi
để lớn lên cạnh nhau mỗi ngày bằng ấm áp
thứ mình cho đi chưa chắc vì mình mà đền đáp
cuộc đời vẫn luôn đầy những bất trắc
đâu cần mình phải làm thêm một mũi dao
 
Đừng dừng lại
vì mình nợ yên vui một lời chào.


5 167593


Thả một ngọn đèn lên trời
 
Thả một ngọn đèn lên trời
rồi mình cầu cho đời mình yên vui
 
Cũng chỉ mong được là cơn gió ở đâu đó trong cuộc đời
để một ngày tìm thấy cánh cửa một ngôi nhà đang mở
mình sẽ len lỏi và neo vào một góc nhỏ
ngắm nhìn hạnh phúc của những con người đã đi qua sóng gió
chỉ còn lại năm tháng này đây
 
Mình nhìn người kia quét dọn và nấu những bữa ăn thường ngày
rửa từng bó rau, nhặt từng lá úa
mồ hôi đổ dài quanh tóc mai mà mắt vẫn bình yên trên bếp lửa
đời thật ra còn gì đâu nữa
để mà đi
 
Mình ngắm một người sắp xếp lại những kệ tủ, dép giày
không vội vàng như tuổi nào đã từng mất
thời gian không còn thuộc về ngôi nhà của những con người
                                                                                 thân quen với chua xót.
ở đây chỉ có chiếc đồng hồ vặn dây cót
chưa một lần lên dây
 
Mình nghe âm thanh của giấc mơ trong cái trở mình nửa khuya
                                                                   sương xuống dày
nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi những giấc mơ tươi đẹp
vì sớm mai kia ngôi nhà lại trở về với vị trí thiên đường của
                                                         hai con người đang sống
với trái tim lúc nào cũng được chườm nóng
bằng yêu thương
 
Thế gian này có bao nhiêu con người thèm tận hưởng một cuộc đời
                                                                    bình thường
hay phải đi qua trùng trùng dâu bể
phải xát muối vết thương hay tuyệt vọng nằm im với hơi thở
rồi đến một ngày không còn gì nữa
mới nhận ra mình sai
 
Thả một ngọn đèn lên trời
và cầu cho mình đã đến lúc biết cúi xuống nói cảm ơn với gót giày!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo