Chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Phú

Thứ sáu - 07/09/2018 13:22
Ở phía cuối chân trời
 
Tà áo chiều tuột chiếc khuy cuối cùng
                                thả đêm về bọc gấm
Tôi lang thang cùng vỏ ốc, tù và
Mẹ gọi tôi về khi vạt nắng cuối ngày khép
                                mảnh buồm không nếp gấp
Những nấm mộ san hô không còn người đến đắp
Tôi nhặt nhánh xương gầy treo trước cửa hoàng hôn...
 
Tôi tai tái giữa ngày nước bạc
Gió vò mây
                      nắng vò mẹ thêm gầy
Tôi kịp lợp cánh diều bằng đôi mang của cá
Ở phía cuối chân trời
Đôi mang cá đêm đêm về nức nở
Lén thả vào tôi chút bong bóng cuối ngày.

 
vo so


Thiếu phụ (I)
 
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủ
Trăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng
Chiếc cúc áo trễ tràng, đêm còn hằn nếp gấp
Họ chải tóc hay họ chải cát
Móng tay họ như những chiếc vảy cá
gỡ những chiếc mắt lưới rối bời
 
Những thiếu phụ neo con thuyền của chồng mình
vào bốn góc nhà bồng bềnh nhịp võng
Ngày lấp đầy sóng
Chiều lấp đầy mây
Mây vụn thành tro bếp
Sóng vỡ dưới rãnh cày
 
Những thiếu phụ đêm chong đèn trước gió
Họ che chắn cho chồng
Đèn chong chong đời họ
Gom nhặt về mình từng mảnh vỡ
Dấu bàn chân bấm võng bóng mình...

 
bien


Uống rượu với ông già miền biển  
 
Này chú, ta làm thêm chén nữa
Mấy khi rồng lại đến nhà tôm
Ông nghiêng ngả, con thuyền say nghiêng ngả
Ngấm hơi men, sóng nước bỗng có hồn
 
Chú xem: hai bàn tay sứt sẹo
Cả đời ta tung lưới quăng chài
Ta đánh cá hay ta đánh bạc
Biển như người hay trở mặt, lật tay
 
Bão tố ư? Lão vặn lưng cuồn cuộn
Ta coi như là muối bỏ biển thôi
Ta chỉ sợ khi trời yên biển lặng
Một mình ta neo lại phía bên trời
 
Con cá chết cũng vì nước đó
Như con chim dính nhựa trên cành
Mấy hôm nay trong người khó ở
Chắc mai là ngày nước trở, nước sinh
 
Nào nâng chén! Tôi quay sang lão
Lão đã gối lên bánh lái ngáy khò
Bàn chân duỗi đạp vào đống lưới
Vảy cá còn lấp lánh lớp da khô...

 


 
 Từ khóa: Nguyễn Ngọc Phú
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo