Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Khiêm

Chủ nhật - 18/11/2018 12:48
Một góc phù sa
 
Nắm nhau tôi chôn góc phù sa sông Mã
trăm thác nghìn ghềnh cuộn xoáy vào tơ
làng cong xuống dáng tre già trước tuổi
tiếng gọi đò khuya sạt cả đôi bờ
 
Con hến, con trai một đời nằm lệch
lấm láp đất bùn đứng thẳng cũng nghiêng
mẹ gạt mồ hôi để ngoài câu hát
giấc mơ tôi ngọt hơi thở láng giềng
 
Hạt thóc củ khoai đặt đâu cũng thấp
cả những khi rổ rá đội lên đầu
chiếc liềm nhỏ không còn nơi cắt trấu
gặt hái xong rồi rơm, rạ bó nhau
 
Đất điểm chỉ dấu chân khuyềnh đạp sóng
dô tả dô tà xô vẹo sườn đê
gỡ huyền thoại nghìn năm trong mắt lưới
tục ngữ, ca dao lột mưa nắng hiện về
 
Tôi kết lại làm ván thuyền vượt biển
tóc rụng bàn tay chưa chạm bến quê nhà
câu thơ chín trong màu rơm màu rạ
thơm con sông gầy nuôi một góc phù sa.

 
2

Vết thương đá
 
Xin đừng tính những vết thương của đá
nơi Thành Cổ này không tính nổi đâu
cái còn lại là cái còn nhận ra, có thể
sau những vết thương chồng chất lên nhau
 
 Xin đừng tính những vết thương của đá
nếu biết mỗi giây, mỗi phút của đất này
mấy trăm quả bom, mấy trăm quả đạn
mặt đất đã rung như thế mấy nghìn ngày
 
Xin đừng tính những vết thương của đá
đạn pháo, bom khoan hay lựu đạn, súng trường
rocket napalm hay dùi cui, súng lục
đến từ đất, từ trời hay từ phía đại dương
 
 Xin đừng tính những vết thương của đá
lớp lớp xương vùi chưa biết gái hay trai
chưa biết được là ta hay giặc
những mẩu xương nằm đây không nói tên ai
 
Có thể chỗ rêu kia đang mọc
là chỗ vết thương duy nhất đá yên bình
nên rêu hoá thành râu, thành tóc
hát rằng chỗ này đá chưa hi sinh
 
Hát rằng chỗ này dẫu trăm nghìn vết đạn
nhưng còn rêu lên, nỗi đau chẳng thấm gì
và cả những vụn xương kia nữa
vẫn êm dịu hơn nhiều nơi đá đã tan đi
 
Những người mẹ đến tìm con nơi Thành Cổ
gói đất rưng rưng như gói thịt da mình
cởi áo lau những vết thương của đá
nước mắt nhoà: Sao đá lại hi sinh?
 
 Xin đừng tính những vết thương của đá
to nhỏ nông sâu dài ngắn vuông tròn
trong tay mẹ đá không đau nữa
khi mẹ đi khắp Thành gọi đá bằng con.

 


 
 Từ khóa: NGUYỄN MINH KHIÊM
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo