Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Khiêm

Thứ bảy - 05/08/2017 13:40
Sau lá bồ đề
 
       Tôi nghe sau lá bồ đề
Trà Bồng, Trà Khúc đập về Mỹ Lai
       Ru cho cỏ lớn thành cây
Khói hương thành nắng, chim bay thành đàn
       Ru cho cát bụi hoang tàn
Thành thôn, thành xóm, thành bàn chân xưa
       Con gà gáy lại sáng trưa
Tan trường trẻ lại dạ thưa đầy nhà
       Chum tương lại sát vại cà
Tiếng chày tiếng cối mở ra cánh đồng
       Trầu cau lại thắm vợ chồng
Bếp thơm mùi khói, lửa nồng mùi rơm
       Lại nghe cá quẫy trong nơm
Mùa xuân lại hát, bát cơm lại đầy
       Bao nhiêu máu thấm rãnh cày
Sóng Sa Kỳ vỗ sau ngày bão tan
       Bao nhiêu màu tóc thành than
Muối Sa Huỳnh ướp mặn ngàn năm sau
       Bao nhiêu chiếc nón đội đầu
Cháy trong bom đạn thành bầu trời quê
 
       Tôi nghe sau lá bồ đề
Lời kinh cửa Phật tụng về Mỹ Lai
       Cây đừng thành triệu mũi gai
Lưỡi dao thù hận đừng mài nghìn năm
       Đất đừng định huyệt hờn căm
Bao nhiêu mảnh vỡ đừng xăm vào lòng
       Hãy dâng nước ngọt cho đồng
Mương đừng dẫn máu vào bông lúa vàng
       Lời ru lại sáng trăng vàng
Đòn gánh lại trĩu mùa màng trên vai
       Miếng trầu dắt mối làm mai
Mảnh sành lại giục mảnh chai đâm chồi
       Bí bầu lại nở hoa tươi
Đồng sâu đồng cạn lại vui trâu cày
       Bầu trời ấp xuống lòng tay
Giọt sương trắng nở ra bầy gà con
       Chíp chiu gọi suối gọi nguồn
Cục ta cục tác gọi non nước mình
       Rau riếp lại dựng cột đình
Cái năn cái lác lại thành cây đa
       Nén hương lại hiện ông bà
Cái liềm cái hái lại ra trăm nghề
 
       Tôi nghe sau lá bồ đề
Trời đang xanh lộc nghiêng về Mỹ Lai.    

 
la bo de

Nhặt câu hát cũ đánh rơi

       Nhặt câu hát cũ đánh rơi
Gối đầu cho đỡ lệch người xa quê
       Trầu cau đón bóng mẹ về
Cày bừa bên bố ngồi vê thuốc lào
       Em ra thả tóc cầu ao
Cho ếch đáy giếng đớp sao trên trời
               
       Xa quê mấy chục năm rồi
Mài sắt mà chẳng nên dùi nên kim
       Thác ghềnh cứ đổ trong tim
Đốt bao nhiêu đuốc đi tìm quả mơ
       Tướp mình thành sợi thành tơ
Dệt trăm tấm lưới giăng bờ chiêm bao
       Hồn làng vỡ chỗ ca dao
Chỗ vênh tục ngữ, chỗ nhào tiếng ru
       Vẫn là thịt bắp vai u
Đại dương chẳng tới, ao tù chẳng qua
       Nhuộm tóc chẳng giấu được già
Bẻ ra cái bánh vẫn là nhân xưa
 
       Nồm nam một tiếng võng đưa
Giật mình như tiếng mẹ vừa à ơi
       Nhặt câu hát cũ đánh rơi
Gối đầu cho đỡ lệch người xa quê.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)