Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Đức

Thứ năm - 20/10/2016 13:56
Hành trình chiếc mũ tai bèo
 
 
Đường làng đảo qua mấy đêm sóng đánh
viên cuội nhẵn mòn nhấp nhô sau bão tan
chầm chậm trôi vài đám mây về núi
sóng vờn đảo nổi xanh chiếc gương con
 
Cơn bão biển vừa tràn qua làng đảo
người lính già lặng im vớt chiếc mũ tai bèo
trên vành mũ gắn một ngôi sao nhỏ
khắc tên loài muống biển sẫm màu rêu
 
Người lính ấy giờ đang nằm nơi nao?
từng tấc biển sao tìm anh chẳng thấy
đầu ngọn sóng hay cuối ghềnh bờ bãi
chỉ còn đây chiếc mũ, ngôi sao nhỏ dềnh lên?
 
Hành trình chiếc mũ người cha chưa biết tên
chỉ ngôi sao nhấp nhô trên từng ngọn sóng
sao lấp lánh giữa mấy tầng rêu bám
dẫn hải trình tìm người lính giữa biển khơi
 
Người lính đi hóa cát biển, mây trời
hóa san hô thành vòng tròn bất tử
những vòng tròn sóng trào dâng máu ứa
tím bãi bờ hoa muống biển chao nghiêng
 
Người lính già ôm vành mũ rưng rưng
Lặng lẽ đến đội lên ngôi mộ gió
những cánh tím hoa rung nhè nhẹ
mắt ứa nụ cười rất khẽ phía vành môi
 
Mấy mươi năm mũ tai bèo dềnh trôi
người lính già về neo mình đảo nhỏ
gom kỉ vật bạn xưa thì thầm ngôi mộ gió
giữa trùng khơi lặng lẽ khói hương thơm.
 

 buoi sang

Buổi sáng
                                Tặng nhà thơ Đoàn Ngọc
 
Hừng đông mặt trời theo bánh xe lăn
chuyến bus đầu tiên chở tôi và Đoàn áo đỏ
bus dừng cổng nghĩa trang thành phố
hai chấm đỏ nhòa tìm mộ gió Gò Cao(1)
 
Thập thễnh chân bác quản trang nôn nao
thập thễnh mồ hôi sắc cỏ xanh trên mộ
thập thễnh vai rung chuông ngân gióng giả
nghẹn lời chiêu hồn gửi thẳm đáy biển sâu
 
Tôi và Đoàn rưng rưng trước nghĩa trang phố đỏ
giữa tầng tầng nắng chát chao chiêu hồn mộ gió
Hùng, Tài, Sự, Lợi… (2) hồn các anh nơi đâu?
cốt nhục bao giờ về neo đất Gò Cao?
 
Câu hỏi thinh không, lặng thầm hương đất
chỉ những vòng khói nhang rực cháy
chỉ lớp lớp sóng trùng khơi mê mải
gió hiển linh gương đài lấp lánh hai mươi
 
Các anh cũng một thời tuổi trẻ như chúng tôi
kê vững đảo tim mình thành vòng tròn bất tử
tấm bia tạc ngày mười bốn tháng ba máu ứa
sáu tư chàng trai rưng rức hóa mây trời
 
Tôi và Đoàn ngóng vọng phía biển khơi
phía Hoàng Sa, Trường Sa… Gạc Ma ngày ấy
lấp lánh tóc xanh nhấp nhô cùng sóng dậy
lặng gửi chút hồn từ mộ gió thơm hương.
  
--------
 

1. Nghĩa trang liệt sĩ Gò Cao của thành phố Đà Nẵng nằm ở xã Hòa Khương, huyện Hòa Vang.
2. Liệt sĩ Trương Quốc Hùng, Phan Văn Sự, Phạm Văn Lợi, Trần Tài, Huỳnh Ánh Đông, Nguyễn Phú Đoàn, Lê Văn Xanh, Trần Quốc trị… hi sinh ngày 14 tháng 3 năm 1988 tại đảo Gạc Ma được lập mộ gió chiêu hồn tại nghĩa trang liệt sĩ Gò Cao.

chim

 
Trong tiếng Từ Quy

 
 
Đêm qua con chim Từ Quy nó hót
vọng hời mấy nỗi tìm nhau
mái lán trung quân thánh thót
rừng sâu thăm thẳm chia lìa
 
Người đi miền ấy chưa về
trời khuya tắc kè thỏm thắt
võng đưa võng ru chị hát
ngậm ngùi góa phụ đinh ninh
 
Biết người đã hóa cánh chim
gọi nhau trở về gặp mặt
biết người đã hóa Trường Sơn
trong bước đoàn quân dằng dặc
 
Đêm nay mưa về như nhắc
đất trời còn gặp được nhau
người sống đi tìm người mất
nhớ thương gội bạc mái đầu
 
Đồng đội đi tìm đồng đội
từ Quy, Từ Quy, Từ Quy...
nghe tiếng hót dài đỉnh núi
người đi, còn đi, chưa về.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo