Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Đức

Chủ nhật - 19/02/2017 00:47
Bất giác một loài hoa
 
Ta loãng tan vào gió thổi
Sa mạc sa mạc hiện ra mời gọi
Vần vũ mây bay chiều tóc rối
Ngọn cọ trời tài tình đứt nối
Vẽ lên cát nổi nhưng nhức loài hoa
 
Sa mạc sa mạc dưới chân ta
Hoang hoải hình hài cát hoa dung dị
Hằn sâu những vết chân người mở cõi
Dấu kiếm tìm cứ xếp chồng lên chồng lên
Trầm tích bao gương mặt người nổi chìm như sóng
 
Gió u u xóa từng vết những thương đau
Xóa sao hết mồ hôi thấm quyện từng hạt cát
Xóa sao hết hạt máu đào từng vết thương bỏng rát
Buổi hồng hoang loang lổ dấu chân người
Cỏ lông chông nhảy múa mãi không thôi
 
Thân phận như hạt cát li ti chảy dưới ánh mặt trời
Cọ gió vô tư vẽ hình hài những loài hoa kết tủa
Cọ gió nhặt những hạt dợn lên từ lòng khơi biển cả
Gió thấu rõ từ muôn mảnh hồn, những xương vỡ
Vạn kiếp người đi qua hoang mạc hoan ca
 
Giữa sa mạc hoang vu ngọn gió ru ta
Cọ gió vẽ đời bằng cát hoa đằm sâu ý tưởng
Đất trời mải miết bàn tay vô hình rộng lượng
Ánh mắt gợi trí tưởng những loài hoa
Ta vẫn hoài công đi tìm loài hoa cát riêng ta
 
Bên bờ sóng ngực trần dầm dãi nắng
Ngàn vạn lời ru bước ra từ xa xăm ngọn sóng
Đất nước ngàn lời ru gợi hồng hoang máu thắm
Sa mạc sa mạc lời ru giữa cát hoa
Cõi hoa riêng như lời mẹ dạy ta.


 hoa sa mac


Đêm trắng
 
Bóng tối bao trùm ánh sáng
Trời im gió
Không gian yên ắng
Một chiếc lá vừa rơi nghiêng
 
Đêm trắng hiểu rất rõ chính mình
Một chiếc lá vừa rơi rất khẽ
Xao động khu vườn nâu kia nức nở
Những xúc cảm xanh đang vận động chân trời
 
Mạch máu chuyền từ khu trung tâm
Đánh thức mọi miền cảm xúc
Nhanh hơn tia chớp, vượt nghìn ánh sáng
Như đường thẳng không có giới hạn
Rạch ròi giữa bóng đêm bao trùm
Chiếc lá cuối rơi nghiêng
 
Khu vườn lộng lẫy ánh đêm
Niềm tin không hề bị đánh cắp
Bởi mọi sức mạnh siêu nhiên đã tắt
Niềm tin không thể bị đánh cắp hai lần
 
Sự níu của vũ trụ khi trái đất nghiêng
Dù chưa từng xanh vẫn rơi về cội
Dù chưa từng xanh vẫn nhẹ bay rất vội
Bay vào cõi thiên hà linh thiêng
 
Đau một đời lá
Nhưng lá chỉ lặng im
Chỉ một thoáng rất khẽ, như viên đạn rùng mình
Đã về đất thẳm
 
Đêm ngỡ đen mà hóa thân tóc trắng
Mỗi sợi rơi như chiếc lá kia im lặng
Đời người riêng lá rơi nghiêng.

 
la phong


Người ra đi từ làng
 
Làng tôi trong tôi
Rưng rức từng mảnh hồn kí ức
Vọng rền tiếng bom dội về trong tiềm thức
Cây đa cụt ngọn mưng mủ đau nhức suốt mấy mùa đông
 
Bà tôi ngồi giã trầu
Đưa lên môi miếng cau bầm dập
Mặn vôi chát hạt lá cay đỏ đau bỏng rát
Mắt bà ứa hai dòng máu từ kí ức vỡ vụn xưa xăm
 
Làng xưa im lìm
Sông trôi thiêm thiếp lim dim
Vài con cá con tôm búng mặt nước đùa sương sông giăng
Bỗng gầm rít rú gào (rồi tiếng bom nổ đinh tai chát chúa)
 
Mặt đất dựng ngược
Cột khói bầm đen ngún ứa bầu trời phủ bóng đa
Người thập thễnh ngược xuôi cõng người vỡ ruột bước ra
Cha tôi nuốt hận vào trái tim chàng trai vừa tròn mười bảy tuổi
 
Làng xóm tiêu điều
Những mái nhà bốc cháy
Bến quê trơ đá góa chồng vài đứa trẻ mồ côi
Bà kể sau chiều ấy mom sông người làng tiễn nốt cha tôi
 
Những chiều triền sông
Thắc thỏm người đi ngóng ngợi đợi mong
Ngọn đa mỗi chiều nghe bà ru câu ca dao chữa lành vết sẹo
Cha tôi tạt qua nhà buông neo lòng mẹ tôi thân phận một tình yêu
                                                                                                bão nổi
 
Bà tôi ra đi rất vội
Cây đa cụt ngọn đầu làng khóc ròng mùa trút lá
Bầy chim sẻ thay bà nhặt thóc rơi dưới gốc đa mùa vàng rơm rạ
Con cú mèo đêm đêm mơ tiếng ru hời trên nhành đa thay lời bà
                                                                                                  ru tôi
 
Những đứa trẻ làng tôi
Cặm cụi lớn lên từ củ khoai sót với mớ tép mớ tôm
Bông nếp non ngậm sữa thơm hương cốm đầu mùa da diết
Mẹ cõng lúa về nhà ngồi dưới gốc đa đưa mắt xa xăm nhìn
                                                                dòng sông thao thiết
 
Mấy đời người đàn bà
Thắt đáy vò ruột mềm cho lưng ong cõng chiến tranh qua
Khóe mắt hằn dấu tích chiến tranh như chân chim ruộng mạ
Gốc đa làng góa bụa tiễn người đi khắc dấu từng lớp vỏ sần chai
 
Biển rộng sông dài
Tôi mang theo kí ức người làng trong bà tôi lên thành phố
Phố chật người đông đêm hoa nở ánh đèn trên từng con ngõ nhỏ
Hoài công tìm bóng dáng bà từng góc phố hay ghế đá công viên
 
Tôi trở về làng
Tìm bước chân mình trong chiếc bóng hoa niên
Ngọn đa cụt ngày xưa chim bỏ hạt gieo mầm mọc choàng
                                                                                cây đa mới
Rễ phủ cổng làng ngậm ngùi thời xa ngái
Bóng bà trắng bóng mây bay…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)