Chùm thơ của tác giả Nguyên Chương

Thứ tư - 20/09/2017 00:06
Cà phê cuối tuần
 
Sáng cuối tuần ngồi uống cà phê một mình
tách cà phê nóng
làn khói mỏng bay lên
giọt giọt cà phê đen tuyền mang vị đắng
gõ nhịp lên thềm ngày vừa hửng nắng
 
Sáng cuối tuần chỉ cần nghe tiếng chim hót ríu ran
chỉ cần nhìn giọt cà phê sóng sánh rớt xuống
chỉ cần một tia nắng rọi qua làn sương mỏng
cũng đủ se thắt lòng
cũng đủ khơi lên một miền sóng dạt dào trắng xóa
từng đợt sóng ngủ yên cứ thế trào lên, lan tỏa
 
Sáng cuối tuần nhìn những giọt cà phê vỡ
lòng bỗng chênh vênh
có những con sóng nổi lên không phải từ cơn gió thổi
mà từ một hình ảnh nào đó vô tình gợi nhớ
như sáng cuối tuần ngồi uống cà phê một mình
chiếc ghế trống đối diện bỗng khoác lên khuôn mặt từ lâu
                                                                  không gặp
một chiếc ghế trống cũng đủ đánh thức miền kí ức trở giấc
 
Sáng cuối tuần ngồi uống cà phê một mình
bỗng nghe lòng se thắt.

cafe espresso 


Đóa cúc trắng lặng lẽ nở bên hiên đời

Trong tận cùng của khát khao, tìm kiếm
trong tận cùng của dằn vặt, khắc khoải đợi chờ
tôi ngỡ ngàng nhận ra em
đóa cúc trắng dịu dàng, lặng lẽ nở xòe từng cánh mỏng
bên thềm ngày rêu phong nhàu úa
 
Tôi ngỡ ngàng nhận ra em
đóa cúc trắng gối đầu lên thềm ngày rêu phong
đợi chờ những tia nắng ấm áp đầu ngày mải miết rong ca quên lối về
mặc cho năm tháng trôi qua
mặc cho mưa giội, nắng táp
mặc cho những lời dị nghị của người đời
đóa cúc trắng khép những cánh hoa mong manh
như khép chặt chiếc cửa duy nhất để mình không còn lối thoát
tự huyễn hoặc mình như một người đàn bà góa bụa
mải miết đợi chờ
 
Tôi như ngọn gió hoang
mang khát khao rong ca qua những miền đất lạ
những miền đất tôi khao khát khám phá
khao khát kiếm tìm vùng đất rực rỡ tự thêu dệt trong trí tưởng tượng
nhưng làm gì có một vùng đất nào chỉ toàn những ngày xanh ấm áp
 
Trong tận cùng nỗi tuyệt vọng
tôi nhận ra em
đóa cúc trắng nằm đau đáu bên hiên đời, bên hiên người
mang khuôn mặt của người đàn bà tự nhận mình góa bụa
héo úa trong niềm hạnh phúc được đợi chờ
bởi có một ai đó để đợi chờ cũng là điều hạnh phúc
chỉ sợ không có một ai đó để đợi chờ mới là điều bi kịch
 
Đóa hoa cúc lặng lẽ nở bên hiên đời
cánh nào cũng trắng ngần tinh khôi.
 
2 284342

Người đàn bà hòa ca cùng gió
 
Người đàn bà mỗi chiều chờ gió nổi lên
thẫn thờ ra bờ sông cất giọng hòa ca cùng gió
tiếng hát của người đàn bà sắt se đến từng nhành cây, ngọn cỏ
xao xác từng vệt ráng chiều tím loang loáng phía cuối trời
vạt nắng nào đổ sấp ngửa xuống mặt nước chơi vơi
 
Người đàn bà mải miết cất giọng hòa ca trong mỗi buổi chiều
                                                                           khi gió nổi lên
hát như chỉ còn một lần cuối cùng trong đời được hát
hát cho mình, hát cho người, hát cho đời thôi đừng dào dạt
hát cho những ngọt ngào đã trôi tuột khỏi tầm tay xa
                                                                    mênh mông bát ngát
hát cho những yêu thương thôi đừng xanh biêng biếc tháng ngày
hát cho những hoài niệm ngủ yên đừng trở giấc đêm nay
để người đàn bà đừng chênh vênh giữa ngủ và thức, giữa mơ
                                                                 và thực
bao mùa rồi giấc ngủ nào cũng hiu hắt, lắt lay
giấc ngủ nào cũng khắc khoải một vòng tay
 
Người đàn bà mỗi chiều cất giọng hòa ca cùng gió mênh mang
hát cho con nước ngược dòng đừng chảy xuôi mải miết
hát cho cánh lục bình nào đã tách bến sang ngang trôi đi
                                                                         biền biệt
theo con nước lớn - ròng đi đâu về đâu trên vạn dặm nẻo
                                đường xa nhớ luồng, nhớ lạch tìm về bến cũ
để người đàn bà thôi cất giọng hòa ca trong mỗi buổi chiều
                                        gió thổi
thôi đau đáu trông về phía cuối trời ráng chiều rực rỡ
nhuộm tím một góc quê
 
Người đàn bà không biết kí gửi vào đâu những mùa
yêu thương xưa
cứ di trú trong tim chật chội gây nhức nhối
từng khoảnh khắc ngày nên mỗi buổi chiều chờ gió nổi lên
người đàn bà cất giọng hòa ca mê say.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 28 trong 20 đánh giá
Xếp hạng: 1.4 - 20 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo