Chùm thơ của tác giả Nghiêm Quốc Thanh

Thứ hai - 29/08/2016 13:44
Vẽ một góc trời Tây Nam
 
Người họa sĩ chắt chiu nét cọ
Đường biên cương sóng sánh chân đồi
Đồng ba vụ xanh vàng, tít tắp
Mùa màng về trải dòng kinh
 
Trên hành trình của ngàn năm mở đất
Ngã ba sông chia ra từng nhánh vẫn cứ bồi 
Con tàu cũ miệt mài trong mưa lũ
Chở đợi chờ ghé bến thời thơ
Chở ước mơ giản đơn chưa ngày chạm thực
Chiếc nón lá xác xơ còn vẫy giữa hờ hững đêm đêm
Ở đó, kiếp thương hồ bồng bềnh trăng muộn
Thả mẻ lưới giăng ánh nhìn hiu hắt như nhau
Chân trời lóe sau vòm mây gá lửa
Khỏa lưng trần một khắc trầm luân
Người đâu đã kịp vói tìm nụ cười nơi sâu thẳm
Sớm mai, lũ trẻ từ chiếc xuồng bước lên bờ kịp
                                                  tiếng trống trường vang
 
Có một nơi cuộc chiến vừa qua, không cân sức
Điếu thuốc dở đóm lòe nhòe cháy dưới hào rãnh giao thông
Người cựu binh thở dốc kể về những tháng ngày bám dân,
                                                                bám đất
Ngồi gặm nhấm những nỗi niềm đúng vào ngày vinh danh
                                                           nơi mình cầm súng
Lòng bồi hồi trót nhớ trót quên
Chiếc nạng gỗ gõ đều trên mặt lộ
Bỏ lại sau lưng “tiền đồn” sừng sững rêu phong những ngày
                                                              nguy biến phía Tây Nam
Một mình ông khắc khoải bên triền dốc quê hương
 
Và vẫn có người đàn bà thắp ngọn đèn dầu khi gà chưa gáy
Mắt hoen kí ức điêu tàn
Trước nghìn hốc mắt bây giờ phiêu diêu hồn phách
Mấy mươi năm chứng tích mang mang
 
Những nẻo đời biết ngày nào đi hết
Gửi chút vị nồng về cửa biển khơi xa
Mặt trời vừa lăn qua bên kia đồi mộng
Thôi soi mặt kinh án ngữ biên thùy
Một góc trời chưa thâu tóm hết
Người họa sĩ gác cọ về giá vẽ
Đi về nơi có sẵn những bộn bề
Có ai vừa về ngoảnh lại với Thất Sơn.

 
1415275749 cuc cam 13

Tan
 
Này là những giọt đắng
kề môi
hứng chung giọt lưu li
 
Đừng thì thầm như đang vụng dại
bên kia
có thể là khe mắt
áp vào song và áp vào những tội lỗi đáng khinh nhất đời người
cho dù rõ một ánh nhìn trong vắt
cũng không thể nào thấu hết lòng nhau
và chỉ có thể là sợ ánh nhìn vuột mất
siết chặt
siết chặt hơn
sẽ ngửi được mùi bùn ta từng đánh mất
 
Cho đến lúc những giọt đắng dịu đi một chút
bên kia
rất có thể sẽ là một màn đen có những đốm le lói
học đòi
không đủ ngăn những hớ hênh buồn cười
bỗng lòng rười rượi nhói
siết chặt
siết chặt đi
đừng nới lỏng một tiếng nấc quen
 
Này là những giọt đắng còn sót lại
chiếc hôn trượt dài trên nước mắt
nơi đây là xứ gì mà ta hoài bám víu
hình hài mười năm chóng vánh tan
bên kia
vẫn là cây lá
tan dưới loang loáng ánh trăng suông
mờ xa
ừ xa
li cà phê cũng đã cạn lâu rồi
tan trong lạnh giá
 
Trả lại thôi những thứ vốn không thuộc về mình
khói thuốc vòng vèo bay
ảo ảnh bay
quay về nơi người bời bời ngóng đợi
bỏ sau lưng một thời nông nổi
tất cả đang tan dần…


  1403689681 1387427999 hoatigon 5

Họ bảo
 
Họ bảo anh lười
thường đêm đi ngủ sớm
và không có thói quen mang những gì đáng nghiền ngẫm đặt
                                                                    đầu giường
đôi tay trơ gầy, bấu lên chuỗi ngày qua đi bằng những lo toan
                                                               buổi sáng đưa trẻ đến trường
việc cơ quan ngồn ngộn
có khi anh vào bếp tự tay dốc hết cho một món ngon
chỉ để sẻ chia và được nghe thấy tiếng nói cười
 
Họ bảo anh không so được bước đi với người cùng lứa
nên không biết mình đang đứng ở đâu
chưa lần diện một khuôn mặt rạng rỡ
an nhiên giữa chốn nhiều lời chúc tụng
anh đã không cần họ biết anh là ai
anh chính là anh không thể lẫn vào đám đông kia được
cái tên ấy là do mẹ cha anh đặt
chí ít cũng vài người thân thích nhận ra anh
anh không hừng hực sức săn tìm chỗ dự vào các bảng vang danh
anh có bị lãng quên khi đăng đàn mỗi ngày sôi nổi
 
Họ bảo
anh không biết nói những lời lớn lao, hoa mĩ
nhưng nếu anh cố giấu khiếm khuyết mình, anh sẽ trở thành
                                                                          con người khác
 
Họ bảo
anh bàng quan với xô bồ số phận
trong khi riêng anh còn nhiều thứ bủa vây
 
Anh không tài nào “gồng” lên như một lực sĩ
nhưng bắp thịt khiêm tốn trên cơ thể anh không hề bại liệt
nó giúp anh đủ nghị lực miệt mài
nó bảo vệ được trái tim và khối óc
nó điều khiển đôi tay tùy lương tâm anh sai khiến
để anh viết ra những thứ không cầu kì
anh sẽ yêu thương và luôn trách nhiệm với những đứa con
                                                                   hiền ngoan nhất
không biết đua đòi
không có nghĩa là một đứa vô dụng trên đời.

 
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 47 trong 13 đánh giá
Xếp hạng: 3.6 - 13 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo