Chùm thơ của tác giả Lương Kim Phương

Thứ tư - 18/10/2017 22:07
Chiếc roi của bố
 
Cứ giáng xuống
nếu bố thấy có thể vơi bực tức
có thể làm con bước ra khỏi sự hoang tưởng
 
Lúc này
con chỉ nhớ ngôi nhà mình xưa oằn lên sau bão
hai bố con tát nước ì oạp
tát bình minh trong đống sách rơi
tiếng cu gáy ngoài đồng xa vọng lại
bố cúi nhặt tấm hình
một người con gái sũng nước
miệng cười buồn bã
 
Lúc này
con chỉ nhớ trận đòn trong mơ
ông bắt bố quỳ giữa sân thóc bỏng rát
nỗi sợ khắc hằn lên khung cửa gỗ
trưa hè tuổi thơ
 
Giá bố cứ cầm đòn gánh cũ của ông
quật vào thất vọng
 
Có những lúc
con chỉ yêu tình yêu của mình thôi
mải đuổi theo những điều mong manh nhất
có những lúc
như chưa từng có bố
con khờ khạo và cuồng ngông
 
Con vẫn sợ chiếc roi tàng hình
đừng buông
thế gian này thu nhỏ trong chiếc roi của bố.

binh minh 4 

Ngày anh xa
 

Em lạc vào một hành tinh khác
bay giữa vô vàn vật thể lạ
tìm đâu chiếc cốc môi anh
em hằng uống những khát khao
 
Tìm đâu chiếc ghuita cũ
gẩy phím đàn thân thể anh
gọi chòm sao chạy trốn
dưới kia biển trôi lặng lẽ
hoa riềng gió vừa nở trong đêm
 
Em trở nên ngoa ngoắt thêm
tưởng tượng anh quấn quýt bên một người đàn bà đẹp
em ném chiếc gương và phấn sáp
ném tình yêu vào dòng thác
trôi thẳng xuống vực
chiếc xuồng quay như chong chóng
đàn dơi chạng vạng lao ra
 
Em giăng cơn mưa đêm lên mái tóc
lưu li tím biến thành vàng ệch
những phím câm cất tiếng
một rừng chết vừa mọc trên ngón tay em
đổ sập xuống ban mai vừa hé
 
Về đi
em chẳng cần chi ngoài anh
ta thắp lại mùa yêu
về đi
chiếc cốc môi thần kì
chạm đến đâu cũng thành khúc nhạc
muôn nụ hoa bừng nở
rót anh vào vườn em.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo