Chùm thơ của tác giả Lương Đình Khoa

Thứ bảy - 22/10/2016 13:10
Lâu lắm rồi, con chưa ngủ cùng cha
 
Mỗi cuộc đời, một vòm trời sao tuổi
Giữa nhân gian soi dài rộng kiếp người
Một ngôi sao từ vòm trời này tắt
Cho âm  thầm vòm trời khác sáng lên
 
66 năm
66 ngôi sao từ cuộc đời của cha đã lịm
Để sáng vào vòm trời hai chúng con
Như nước mắt đã ươm
Cho nụ cười con nở
 
Con, thằng đàn ông hơn 30 vẫn thấy mình như đứa trẻ
Thèm ngủ vùi nơi vòm ngực của cha
Nghe trái tim kể chuyện
Dòng máu ấm tình người
 
Thèm được cha công kênh trên vai đi dưới bầu trời
Hát đồng dao về cuộc đời no gió
Bay trên ngàn gian khó
Vững sợi dây cội nguồn
 
Nhưng lưng cha đã còng
Qua mỗi năm lại gần thêm mặt đất
Khi cõng cha trong viện
Thấy cuộc đời hoang vu
 
Biết có một ngày trống vắng khoảng trời kia
Con lội khắp nhân gian, xuôi ngược thời gian, níu tìm thắp lại một
vì sao sáng
Nhưng năm tháng nào đâu, cổ tích
Trái tim hằn vạn kí ức như mây
 
Xin cho con ngủ cùng người tối nay
Khi mùa xuân chớm về trong trời đất
Khi trời sao đời cha chưa hoang vắng
Khi con cần hơi ấm tựa ấu thơ
 
Lâu lắm rồi con chưa ngủ cùng cha
.

cha con
 

Mặt trời không tắt nắng
 
 
Nốt đêm nay, bà về với đất
Những dòng sông úp mặt với cánh đồng
Kể thì thầm: Bà đi tìm ông
Để hỏi về sáu mươi năm bỏ lại bà trong giường đơn chiếu chiếc?
 
Đó là một ngày tháng năm, thật lạ, trời lên nhẹ
Con cháu muôn phương có mặt đủ đầy
Nước mắt mặn cay
Nén tiếng khóc bằng êm đềm hoài niệm
Tiễn biệt bà qua từng chuyện yêu thương
 
Cô A nhớ bà hay khoác rơm đồng
Bện khắp người thành manh áo ấm
Chú B khóc chỉ vì củ khoai nóng
Ngày nhỏ giận bà mà đi biệt vài hôm
 
Rồi chiến tranh, bà đào hầm trong đêm
Gọi hàng xóm xung quanh cùng tránh địch
Đêm tối bưng chỉ mắt bà lửa sáng
Men chân cầu đưa bộ đội qua sông
 
Giặc tra hỏi bà về tung tích của ông
Bà chỉ cười: Tìm chi người đã chết?
Có ngờ đâu lời dối địch thành sự thật
Ông không về, vùi đất chiến trường xa
 
Năm tháng đi qua
Năm tháng trôi xa
Bà như giàn trầu lặng thầm nơi chái bếp
Đếm lá vàng từng mùa theo tuổi rụng
Bà đi tìm ông với một nụ cười
Thật nhẹ nhàng trên môi ngày tắt nắng
Bà bảo: Tụi bay hãy hát, đừng run tiếng khóc
Cái chết này nào mất mát chi đâu
Tao vẫn theo chúng bay, dù ở cõi nào
 
Lời cuối cùng đã khép trên môi
Nốt đêm nay bà sẽ về với đất
Những dòng sông xô cánh đồng úp mặt
Tiễn một mặt trời không tắt nắng yêu thương.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 3.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo