Chùm thơ của tác giả Lê Văn Vỵ

Thứ sáu - 26/08/2016 05:01
Giếng làng
 
   Anh về tìm đến giếng làng
Chỉ còn bậc đá với hàng phi lao
   Đất bồi giếng đã thành ao
Thia thia sủi bọt, cỏ chao mặt hồ
 
   Còn đâu gióng gánh đôi vò
Còn đâu, dây đứt gàu mo rơi rồi
   Còn đâu tủm tỉm miệng cười
Khi anh xăng xái giúp người vớt lên
 
   Nhớ không một mảnh gương riêng
Bóng hình hai đứa đan xen dệt cài
   Nhớ không chân trượt ngã xoài
Vò lăn, gióng đứt, nói tài nữa đi!
 
   Ngô đồng vẫn mọc xanh rì
Mà người gánh nước đã đi lối nào
   Để trầu rụng, để héo cau
Mo khô trên bẹ, chằm gàu mà chi
 
   Gáo dừa thì đã bỏ đi
Cả chum đựng nước những khi mưa rào
   Lá dong còn rửa cầu ao
Nếp vo bên giếng, thuở nào hỡi em
 
   Anh về tìm mảnh hồn thiêng
Chỉ còn vạt nhớ ở miền trong veo
   Làng ta giờ đã qua nghèo
Nước sạch, giếng máy về theo tận nhà
 
   Em giờ thì đã lên bà
Giếng thành cổ tích đã xa xưa rồi
   Trẻ giờ giàu có muôn nơi
Biết còn san sẻ với người giọt trong?


lang oi 

Đi qua nỗi buồn
 
Năm báo tử anh
Mây trắng tuổi thơ tang tóc
Đêm liệm cha
Nhang khói mồ côi
Ngày vĩnh biệt em
Núi lở ngang trời
Ba hồn, bảy vía nỗi buồn
Về đây nhập lượm
Chôn sâu trong lòng
Hay hỏa táng?
Còn lại nắm tro
Thả sông, thả bể
Vun cho đầy
Cây đắng
Nở hoa?
 
Người nói với ta:
Đi qua nỗi buồn bằng nước mắt
Những trận mưa nước mắt hồi sinh cánh rừng sau lửa tình yêu
                                                                                 thiêu trụi
Những giọt nước mắt lăn xuống nấm mồ người thân nảy mầm
xanh cỏ
Giá mà ta được khóc
Ta đã nuốt đá, ngậm sỏi, trừng mắt xuyên đêm tối
Cõng con băng qua bãi tha ma
Cả núi đá đè lên lưng, lên ngực
Ta tru lên như sói rừng hoang
Hát khúc ca lá ngón
Liếm vết thương bằng nước bọt chính mình
Đam mê bước qua nỗi buồn
Sóng thời gian khỏa lấp
Xóa những vết chân hằn trên cát
Những vết thương lòng
Lên sẹo đất đai
Cảm ơn Thơ đã chở ta về tuổi thơ lãng quên ở quê mà hồn
                                                                         đau xa xứ
Cảm ơn mẹ mỗi chiều phên liếp chở che
Cảm ơn em
Đã là chiếc mỏ neo cắm thuyền ta giữa giông bão đảo điên
Đã có lúc
Vịn vai em vượt thác buồn phiền.


 hoa hong no


Người đàn bà bắt cua đồng
 

Nhen nhóm trong tôi hi vọng cánh đồng làng quê không thuốc độc
Những chú cua tí tẹo đồng tiền giương mắt được lôi từ trong hang
                                                                       ngơ ngác trời xanh bỏ giỏ
Người đàn bà đội nón, mang tơi, thọc tay vào túi ruộng đồng đang
                                                                         nghĩ gì?
Ý nghĩ khế, ý nghĩ mớ rau lang nổi váng riêu cua thơm ngậy
                                                                         ráng vàng chiều nhóp nhép
Ý nghĩ đồng tiền tươi lẩy bẩy, ý nghĩ đơm hoa sách vở, bút giấy,
                                                       quần áo cho con nhóc nhách
Hay ý nghĩ bò ngang lăn lóc về phía người đàn ông ho rũ rượi,
                                                                            ốm đau nhàu nhĩ?
Mà kiên nhẫn, lặng im như đất
 
Còn tôi loi nhoi đi về phía người đàn bà khấp khởi hiện hình
                                                            cánh đồng tuổi thơ chưa ngộ độc
Nghe tôm cá lóc bóc trong lòng và lúc nhúc cua béo ngậy ẩn dưới
                                                             gốc rạ; lăn lóc lưỡi nhủi(1) xé nước
Nghe khai khai mùi bùn, mùi da thịt đất đai đang hồi sinh tôm cua            
     không chỉ cho người đàn bà, cho tôi mà cho cháu con ngàn đời kế tiếp
Trên cao, bầu trời xanh ngăn ngắt tận cùng.


----

1. Nhủi là một dụng cụ bắt cá có hai cái cán bằng ngọn tre chéo nhau, giữa hai ngọn tre là một tấm “sáo” bện bằng những cọng tre vót nhỏ, đầu là một miếng gỗ có lưỡi mỏng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo