Chùm thơ của tác giả Lê Văn Vỵ

Thứ ba - 17/10/2017 13:12
Áo tơi

Quê choa chảo lửa, túi mưa
bão thốc sau lưng trước mặt
áo tơi xoay xở bốn mùa
cùng người nông dân bám đất
 
Che lưng nhưng không che mặt
đứt triêng về úp vại cà
thương người hóa thân hình nộm
tàn hơi lót ổ cho gà.

 

Tiếng kèn môi và tiếng đàn T’rơ bon ở bản Rào Tre
 
Chẳng nhớ mấy mùa măng rồi trai gái bản Rào Tre
quên thổi kèn môi, quên đàn T’rơ bon bập bùng bên suối
núi Cà Đay tảo hôn bỏ hội
bản Rào Tre cận huyết hoành hành
 
Hạt hồng cầu trăng khuyết nửa vành
lặn vào tim người buốt nhức
điệu cà lưm, cà lềnh quẩn quanh người Rục
một năm mười hai tháng(1)
một tháng ba mươi ngày
bưởi ôm ấp bòng 
bầu bí một giàn
sài đẹn, quắt queo
 
Thầy mo Hồ Púc lê ống nạ gờn(2) nổi da gà cuối bản đầu thôn
hương vai(3) cháy tàn đêm ám khói nỗi buồn
muối gạo rắc trắng suối đầu nguồn
con ma cụt đầu
trong gió xoáy quẩn quanh lởn vởn
đón đường những phụ nữ mang thai dặt dẹo bò về phía hoàng hôn
hoàng hôn thiếu máu

6
 
Người lính biên phòng bản Giàng dầm gió dãi sương, xẻ núi
       băng rừng, vượt qua bất đồng ngôn ngữ nói lời trái tim yêu dấu 
thuyết phục những cư dân lá vàng rơi rớt giữa đại ngàn Trường Sơn
                                                            về định cư bên suối Rào Tre
nhặt tiếng kèn môi trên đá dưới khe
nhặt tiếng đàn T’rơ bon xanh lá hẹn thề
nhặt những giọt tâm hồn của những kiếp trôi hoang
đem về dựng bản dưới núi Cà Đay
đem về dẫn nước từ suối nhà Đeng
đem về cấy cày
thuần hóa bàn tay hái lượm săn bắt
những bàn tay khô cứng cây rừng
nẩy búp non tơ mềm mại
gieo nên mùa màng cây trái
cầm bút viết nên chữ, vẽ nên hoa 
viết nên bản tình ca về tộc người héo hắt giữa đại ngàn
                                                          hồi sinh trở lại
mà sao giấc ngủ giật mình tê tái?
 
Bao mùa rẫy đã qua, trai Mã Liềng, cách xa ái ngại 
những bó củi(4) đều tăm tắp đã quên lối ngõ nhà cô gái Chứt
tiếng kèn môi, tiếng đàn T’rơ bon không nhớ đường về
những đám cưới không ra khỏi bản
một năm mười hai tháng
một tháng ba mươi ngày
lặp mãi câu ca buồn
trâu ta ăn cỏ đồng ta
rạ quấn vào rơm
trăm năm mòn mỏi
 
Người lính biên phòng bản Rào Tre
vượt suối băng rừng đến Mò o, Ồ ô, Thượng Hoa, Tuyên Hóa
nối vòng tay người Rục với Mán, Sách, Kinh
đem tiếng đàn T’rơ bon, lời của trái tim
hòa nhịp cùng khèn bè, sáo trúc, đàn bầu bè bạn bốn phương tám hướng
một năm có mười hai tháng
một tháng có ba mươi ngày
có một ngày đám cưới
anh bộ đội người Kinh chạm ngõ cô gái Chứt bản Rào Tre không
                                                                      mang theo bó củi
mà mang theo cau trầu dạm hỏi
đám rước dâu qua cầu Rào Tre đông vui như hội
con trai đem kèn môi ra thổi
con gái mang đàn T’rơ bon ra gẩy
phong tình gió thổi
ấp iu tiếng suối
chim rừng hoan ca.

_____
 
1. Một năm mười hai tháng/ Một tháng ba mươi ngày: Ca dao dân tộc Chứt.
2. Ống nạ gờn: Một dụng cụ của thầy cúng Hồ Púc làm bằng ống nứa, dưới gắn với que đồng, kéo trên phiến đá nhỏ phát ra âm thanh rùng rợn.
3. Hương vai: Cây trầm gió được chặt lát mỏng phơi khô dùng đốt khi cúng.
4. Bó củi: Tục dân tộc Chứt, trai gái yêu nhau, người con trai vào rừng chặt bó củi đều tăm tắp mang đến đặt trước ngõ nhà cô gái. Nếu nhà gái mang vào bếp là ưng thuận, nếu không mang vào bếp, người con trai mang bó củi về và tìm đến cô gái khác.
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo