Chùm thơ của tác giả Lê Thanh My

Thứ năm - 09/11/2017 12:51
Sắc màu của trí nhớ
 
Tôi nói với vì sao ở Boston là tôi đang nhớ em
Đêm vỗ giấc bỗng dài vô tận
Những chiếc lá cục cựa khô
Tiếng thở hì hục của gió làm tôi cáu bẳn
Đừng ai lay động lúc này
 
Về bên tôi đêm nay
Em khoác chiếc khăn buổi chiều hoàng ngọc
Bóng đổ phía nhạt nhòa
Sao không mang đến bên tôi một bình yên hi vọng
Giữa những kiêu kì
Sài Gòn, New York, Pari…
Những hòn ngọc chưa bao giờ hết sáng
Trong tâm trí tôi em lại rất dịu dàng
 
Lạnh lẽo màu lam làm tôi nhớ miên man
Khúc sông trước mặt xâm xấp niềm khuyến dụ
Boston giữ nửa phần hơi thở
Nửa kia giờ nơi đâu
 
Cứ trôi đi những khoảng trắng không màu
Tôi sẽ tìm em qua gương mặt đêm vò võ
Một tôi
Một đóm lửa
Nửa mẩu thuốc tàn
Em
Cháy đỏ.

i


Chiều đi qua khung cửa
 
Con chim đậu lên cành khô một lần rồi vụt bay
Như khảm vào trí nhớ của nền trời hôm ấy
Hoàng hôn thoắt buồn ủy mị
 
Tôi ngồi bên góc nhỏ Chân Cầm
Ngước nhìn màu xám quạnh hiu trên nóc nhà thờ
Nỗi gì loanh quanh chạy luồn trên tóc
 
Bức tranh lặng im
Níu hồn tôi lúc này không phải cánh chim
Không phải bầu trời
Là nỗi hoang mang vô lí
Ai đang qua đời tôi
 
Khoác lên vai mình vệt tím phân li
Mắt người như bóng
Đi qua ô cửa.
 
khung cua


Thao thức
 
Mùa điên điển nở
Yêu anh
Chợt thấy màu vàng lung linh hơn nắng
Chiều nhạt là chiều ta xa nhau
 
Vuốt ve ý nghĩ mình là đôi chim trên cành
Hót vì ngày trôi
Em là cửa sổ có treo vầng trăng
Anh là ngọn đèn cháy trong im lặng
 
Hàng cây trên đường nói điều gì không rõ
Chân nhẹ nhàng đi
Tay nhẹ nhàng ấm
Trăm năm sẽ có đôi ngày lạ lẫm
 
Trong cơn sóng dịu dàng
Ngoài hiên trăng vẫn sáng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo