Chùm thơ của tác giả Lê Hòa

Thứ năm - 23/02/2017 00:23
Chợ hoa đêm Quảng An

       Nơi này chẳng có thời gian
Chỉ riu rít gió. Và, chan chát lời
       Mắt hoa như thể mắt người
Sắc lẹm vết cắt còn tươi nhựa tràn
 
       Nhập nhòa đêm ấy Quảng An
Ta nghe láng váng vầng trăng thở dài
       Rằng: Mồ hôi tựa sương mai
Rút từ ruột đất những đài sen thơm
 
       Phải vì manh áo miếng cơm
Phải vì nước mắt trong hơn nụ cười
       Mà hoa vàng đất, xanh trời
Mà đêm trắng lóa, mà người bán mua?
 
       Chợ tan chẳng biết được thua
Chiếc đèn mắt ếch cũng vừa tắt xong
       Có cô bán cúc phải lòng
Anh chàng bán một đóa hồng đẫm sương.

cho hoa

Xứ người mây trắng                                       
                Gửi Kiên - người vừa xuất khẩu lao động đi Hàn Quốc
 
       Cuối cùng mày bỏ quê đi
Xứ Hàn mây trắng và gì nữa? Kiên!
       Quặn đêm. Dài phía triền miên
Nỗi cơm áo. Nỗi gạo tiền. Trả? Vay?
 
       Mẹ già bấm đốt ngón tay:
“Hết chiều tháng Chín là gầy tháng non
       Ba năm giông gió vẫn còn
Lạy trời khấn Phật cho con vẹn toàn”
 
       Trời minh mang. Đất minh mang
Bốn bức tường lạnh với toàn máy may
       Bàn tay khô khỏng bàn tay
Một thời cầm cuốc cầm cày đã quen
       Mũi kim nhỏ. Tấm vải đen
Mắt mày quýnh quáng nhập nhèm vá, khâu…
 
       Rồi về úp mặt đêm thâu
Tao biết mày khóc phận trâu xứ người
       Như tao một thuở gượng cười
Mồ hôi nước mắt chảy tươi. Nghẹn lòng
 
       Tao biết: Nói cũng bằng không
Khi mày nhớ lại ruộng đồng khốc khô
       Rạ đồng ngả trắng cơn mơ
Con cào cào đá chỏng chơ bốn mùa
       Nhà mày thông thống gió lùa
Xứ Hàn tuyết trắng phải bùa mê đâu?
 
       Nhưng mày nghĩ đến con trâu
Nên tao biết chắc: Còn lâu mày về.


may trang

Chạm vào châu thổ

 
       Chạm vào vạt áo thương yêu
Một vùng châu thổ phì nhiêu gọi mời
       Qua phà Vàm Cống anh trôi
Sang con dốc nhỏ đúng nơi em chờ
 
       Chạm vào châu thổ rồi mưa
Tim anh ướt đẫm từ trưa đến chiều
       Ướt đầm núi Cấm hoang phiêu
Mặn mòi Châu Đốc chẳng yêu sao đành?
 
       Thế rồi đâm quẩn hóa quanh
Ngọt từ thốt nốt sang anh, em. Và…
       Sông Tiền nặng mẻ phù sa
Vớt lên trăng sáng vỡ òa ạt. Say…
 
       Chạm vào châu thổ lịm ngây
Một câu vọng cổ ngọt cay nỗi người
       Tiếng đàn kìm đẩy bè trôi
Đêm rưng rức mặn từ môi qua lòng
 
       Anh về hóa một nhánh sông
Uốn quanh châu thổ cánh đồng mưa em.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)