Chùm thơ của tác giả Lê Hào

Thứ năm - 29/06/2017 00:41
Hải đăng

Cất giữ bình minh vào trái tim mình
từ Mũi Điện gửi hồn ra muôn ngả
 
Em từ Bãi Môn đi lên
mang theo bao nhiêu điều ước
mở toang một cánh cửa nơi đỉnh hải đăng
và thả tung cánh gió
 
Chân anh vô tình đạp lên viên gạch cổ
sợ đau từng kí ức thuở nào
sợ lay động nghìn năm, triệu năm
máu xương thành núi cao biển rộng
hồn người vun cao hơn núi
đá tầng tầng lớp lớp
sắc lạnh như gươm xưa
đèn này soi rọi
dòng ánh sáng là hải trình
dòng ánh sáng là cái nhìn người giữ biển
dòng ánh sáng là ý nghĩa sâu xa của từng con chữ
còn lưu trên Thạch Bi Sơn cao vút
 
Thủy triều dâng niềm vui trong mắt em
đừng bỏ quên nỗi buồn
như bỏ quên những vỏ ốc vỏ sò long lanh số phận
đi giữa mông lung
thì nụ cười hay nước mắt
chẳng biết thế nào mà lựa chọn
tình anh là hải đăng của em đây...!
 
Còn vô số hải đăng trong tim người
tự mình thắp lên hàng triệu đốm lửa
hướng về cuộc đời.
 
hai dang

Hoa vàng, cỏ xanh
 
Về quê em Hòa Đồng cuối vụ
em bảo rằng trong rơm rạ có kí ức tháng Mười
 
Hạt lúa phơi ước vọng đời mình
trên những con đường bê tông thẳng tắp
tre soi hồn làng đổ mái đình xưa
ngói âm dương lặng thầm
rêu phong trầm mặc
những cột ăng ten chạm trổ vào sương khói
 
Bờ ruộng cong cong như vành môi
hàng cây xanh mượt
vài cụm hoa vàng xinh xinh trên cỏ
như màu hoa trong giấc mơ em?
 
Những ngọn cỏ treo bình minh trước ngõ
giữ lại vài giọt sương mềm
cho những nụ hoa mới hé
sương lăn qua tay
mùi cỏ hiền lành
bay qua kẽ tóc
những viên sỏi từ chân người khẽ cựa
hồi ức đau thương trở mình
sau lớp mùn là nước mắt một thời hòa với đất
nước mắt sinh ra em
và đồng lúa Tuy Hòa, xứ Nẫu
 
Làng mạc đổi thay
bao đứa trẻ lớn dần
xa quê, đi mãi
có bao giờ nhớ về hoa vàng, cỏ xanh?
 
hoa vang

Đêm miệt vườn
 
Lững lờ xuồng trôi qua muôn ngả đời người
chim sáo Lai Vung gọi hoài mùa cũ
dòng kênh ôm ấp nỗi buồn
thành phù sa lắng đọng...
 
Miệt vườn ngân lên tiếng đàn 
thổn thức nỗi niềm Dạ cổ 
vời vợi thanh âm
hồn thiêng ông Sáu
tích tịch tình tang
…“Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang”(1)
 
Lời xưa quyện với đất lành
hoa là tình cô phụ
 
Vạc sành ru đêm
lời vang vang gõ nhịp  
dập dồn kí ức ngàn năm...
“Báu kiếm sắc phong lên đàng”(2)
dòng nước mắt thương chồng
sen nở
 
Mùa sen thơm ngát bưng biền
những người đàn bà thui thủi
vượt cạn nhờ láng giềng
sinh ra đồng bằng châu thổ
khuất đi
hóa thân vào miệt vườn
 
Anh Năm bảo rằng miệt vườn có ở Lai Vung
từ thiên thu vạn cổ.
 
------

1; 2: Lời bài vọng cổ Dạ cổ hoài lang

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo