Chùm thơ của tác giả Huỳnh Minh Tâm

Chủ nhật - 10/06/2018 00:14
Đà Lạt
 
Tôi nhớ những con đường
dốc rồi dốc thông rồi thông
mưa xuống lòng tôi lòng em
ướt hoa vàng ướt tóc nâu
 
Tôi nhớ Hồ Than Thở
đường Quang Trung, Hồ Xuân Hương
cà phê em ngồi dáng mềm
sương chiều hương bay lặng tiếng chim
 
Tôi đứng Cam Ly nước về đâu
đời trần tục xuôi dòng sâu
nắng chỉ hương nắng bụi
trời là trời thanh thiên
 
Cuối phố là đầu dốc
cuối dốc là trăng thâu
quá khứ tôi về Linh Phước
tương lai tôi về dã quỳ
 
Hiện tại tôi ở đâu
đố ai mà biết được
Linh Sơn hay Thiên Vương Cố Sát
Mimosa hay Bồ Công Anh
 
Tôi yêu bắp cải và dưa chuột
bầy ngựa vằn, bãi cỏ xanh
tôi nhớ súp lơ bàn tay em
tôi ngủ ngoài hiên sương đầy thềm
 
Nếu một mai bầy chữ chết
đưa tang dường quanh quất cũng vui
hai mộ đồi thông
sương trắng phủ
áo em vàng hoa tận chân mây.

 
thanh pho da lat


Tiếng chim cu trong thành phố
 
Một góc phố nhỏ
buổi trưa
tiếng chim cu gù
 
Những giấc mộng căng tròn khát khao dục tính
quán cà phê trận cờ độ kinh người
trò đánh trận giả trên internet sắp đến hồi kết
những đứa trẻ gục mặt trên bàn
 
Tiếng chim cu vẫn gõ vào mặt trống
của hư không đều đặn
như thả vào những mái nhà bụi bám
từng cơn mưa dịu dàng
 
Lâu lâu vù qua ngõ nhà hoa giấy đỏ
một tiếng xe máy
một tiếng thét của giấc mơ nhà trọ
tiếng gõ trên mặt bàn đá và đá
tức tưởi
tiếng cánh quạt bị gãy
tiếng nước vỡ ống
tiếng đứa trẻ còn mớ ngủ phải đến trường
 
Tiếng chim cu vẫn gõ vào mặt trống
của hư không đều đặn
chợt bầu trời mây xám vần vũ
sắp giông
 
Đường phố toang hoác
người đông như hội
tiếng chim cu nhỏ dần
vài chiếc lá rơi xuống vai người.

 


 
 Từ khóa: Huỳnh Minh Tâm
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo