Chùm thơ của tác giả Huyền Thư

Thứ năm - 03/08/2017 13:19
Chờ dịu dàng ở Châu Đại Dương
 
Người đàn ông tóc vàng chơi harmonica cuối phố
Bản Revoir mang hơi gió biển mặn mòi
Những nốt nhạc bắt chuyến xe chiều muộn
Ra bến tàu, hoà nhịp sóng ngoài khơi
 
Ở Châu Đại Dương, có gì không em ơi?
Tôi thấy biển tung đầy trời bọt trắng
Những chuyến tàu đưa hoàng hôn về đảo xa thầm lặng
Và trong mắt mỗi người là một thế giới rất riêng
 
Tôi nghe mồn một chuyện mùa sang
Khi đám mây vỡ oà, đổ mưa vào thành phố
Tôi âm thầm xới tung nhánh cỏ
Cho nỗi buồn từ gốc rễ trôi đi
 
Vậy mà sao em chưa nói thêm gì?
Sao không kể tôi nghe nỗi lòng thân thuộc ấy?
Có phải chăng một lằn ranh ngờ nghệch
Vô tình ngăn cách em?
 
Nhưng tôi vẫn chờ tiếng thì thầm từ Châu Đại Dương
Chờ đôi mắt em thốt lên những điều dịu dàng nhất
Hơi ẩm gió mùa mang làn hương sự thật
Còn tôi thương em... như một lẽ rất đời.

 12
Khói đồng bằng

 
Khói tháng Sáu vùng trời chiều cay mắt
Gốc rạ gầy mẹ nhặt bỏ trong mơ
Con giấu đâu cho bớt những khạo khờ
Nỗi thị thành nằm rêu phong mái phố
 
Con đi tìm trong ấu thơ lần nữa
Bắt chuồn kim đậu bên mé bờ rào
Xem mưa chiều lộp độp phía ngoài ao
Đón cha về mang hương nồng vị khói
 
Lũ ve sầu hát bài ca xuyên tối
Đám trẻ con quăng pháo đất nổ đùng
Bông thiên lý giật mình cũng rưng rưng
Nở mùa hoa, ru chị nằm thao thức
 
Con lớn lên rõ thời gian rưng rức
Phố thị đưa xa chái bếp nhà mình
Lưng bà còng, cõng một giấc điêu linh
Nhóm lửa bao lần, ông không về lại
 
Con đã đi những tháng ngày mê mải
Tóc mẹ đan thêm bao sợi khói chiều
Cha thường ngồi phía đầu hè đăm chiêu
Sao con không để tóc dài như vạt khói?
 
Đường trở về giờ gần như muôn lối
Xác ve sầu ở lại tháng Sáu xưa
Con vẫn là con, không hết khạo khờ
Nhớ khói đồng bằng làm dài thêm tháng Sáu.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)