Chùm thơ của tác giả Hương Sinh

Thứ năm - 17/11/2016 12:11
Lần đầu Hà Giang

 
       Lần đầu đến với Hà Giang
Đường về cõi dạ ngổn ngang chín chiều
       Bậc thang một tấm khăn piêu
Dập dìu ai thả cánh diều bên thung
 
       Đường lên Quản Bạ điệp trùng
Núi Đôi ngàn tuổi vẫn hừng hực yêu
       Đâu đây thánh thót chim kêu
Lưng em cánh võng đưa theo bóng hình
 
       Đồng Văn heo hút gập ghềnh
Cây ngô bên hốc vặn mình trổ bông
       Cổng trời ai đợi ai trông
Người còn đâu đó mà không thấy về?
 
       Lời ru thắt quặn suối khe
Ai về Thanh Thủy còn se sắt lòng
       Vị Xuyên chênh chếch ngược dòng
Ngàn ngàn bia mộ lặng không nói gì
 
       Người thì tên tuổi, làng quê
Người bia trơn trống biết về nơi nao?
       Tượng đài hoa trắng xôn xao
Nén trầm mỏng mảnh thốt sao hết lời
 
       Nghĩa trang ai đã về rồi
Ai còn trong núi xương phơi đêm trường
       Con người bằng thịt bằng xương
Mẹ cha rút ruột quê hương sinh thành
 
       Ra đi mãi mãi tuổi xanh
Hà Giang hoa lá đất lành ấp iu.
 
ruong

Thư ngày giỗ cha
 

 
Mẹ ơi!
Ngày giỗ cha con không về được
Nén tâm nhang con nhờ mẹ thắp
Tấm lòng con trái ngọt hoa thơm
Tấm lòng con lá thư bàn tay nhỏ
 
Đêm trên đảo
Cát lặng im không nói
Luồng gió thoảng mặn mòi vị biển
Sông Thạch Hãn, cổ thành nơi cha đến
Sôi sục sóng trào núi lửa thét chim bay  
Tiếng sóng gào từ phía chân mây
Những cánh chim xạc xào trên cát ướt
 
Khơi xa
Gió vẫn đợi trăng như có ai đang hát
Tiếng quê hương quấn quýt cánh buồm
Con của cha mang trái tim của biển
Biển mênh mang, con bé bỏng vô cùng
Biển đã trao con hồn thiêng đất nước
 
Cha có mơ những giấc mơ xanh?
Có cùng biển cất cao bài ca hi vọng
Con dang cánh chắp tình yêu cháy bỏng
Trên những con tàu vượt sóng! Thưa cha!
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo