Chùm thơ của tác giả Hương Sinh

Thứ ba - 11/04/2017 23:28
Bóc chợ Cái Răng
 
Tấm rèm sương buông kín con tàu
Tiếng động cơ lướt trong màn mờ ảo
Giọng nói, điệu cười lặn ngụp nước sông
Chợ Cái Răng bồng bềnh huyên náo
Hạt muối, cọng rau mặn mòi, tần tảo

Hậu Giang ơi!
Cái nôi ru những con người
Dạ thẳng ngay như con kênh, con lạch
Mộc mạc mái xuồng thủy chung với nước
Chân thật trái căng đầy lăn lóc mũi ghe
Bát cháo bốc hơi vị thơm tỏa ấm
Tô rượu mời nhau câu vọng cổ tê tê
 
Bóc chợ Cái Răng
Vỡ òa từng hơi thở
Muốn ôm ghì từng tia sợi mỏng manh
Gió cuốn đi tan giữa những âm thanh
Ước tuôn chảy nơi tận cùng số phận
Những nếp nhăn hằn gừng cay, muối mặn
Dòng sông trôi gầy guộc giấc mơ xanh
Dải sương buông thơm mùa nước nổi
Luênh loang nhịp thở những con thuyền
Bàn tay chèo hằn vết sẹo khuya đêm

Hậu Giang ơi!
Lòng người chung chín khúc
Mỏng bát gạo, vơi đồng tiền sao thanh bạch nhân tâm
Neo đậu trong tôi khôn xiết thăng trầm
Tình đất, tình cây quyện tình người da diết.

image5


Nhớ con
        Tặng mẹ liệt sĩ Nguyễn Thị Nhuần thôn Minh Khai - 
        thị trấn Như Quỳnh, Văn Lâm, Hưng Yên
 
Nhìn con di ảnh trên tường
Rưng rưng tay mẹ, nén hương nhạt nhòa
Ở nơi nào đó rất xa
Dòng sông, hay góc rừng già? Hỡi con!
 
Ra đi chớm tuổi trăng tròn
Nuôi con mẹ được gần con đâu nhiều
Gửi về tấm ảnh mẹ treo
Ngắm con đội mũ tai bèo lặng thinh
 
Nhớ thương thắt nghẹn tim mình
Thư con viết! Mẹ đinh ninh từng lời
Hai năm mới chỉ thế thôi
Mười chín tuổi, một kiếp người ơi con!
 
Trong tâm một tấm lòng son
Tình nhà, nghĩa nước đã tròn, đã vuông?
Cả đời gánh nắng đội sương
Thân tằm rút ruột đêm trường trở trăn
 
Gian lao, mẹ buộc vào thân
Hương thơm, trái ngọt dành phần đời con
Dò sông, lội suối, khơi nguồn
Con đò chèo lái mong con cập bờ.



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)