Chùm thơ của tác giả Hoàng Vũ Thuật

Thứ ba - 20/09/2016 17:44
Biển đêm
                     Nhớ Hàn Mặc Tử
                     Gửi Nguyễn Hoàng Anh Thư
 
                 
Trong tiếng thầm thì cuối ngày
anh nghe trái tim em run rẩy
khóc người nằm dưới mộ
 
Thời khắc chầm chậm loài kiến bò ngang mặt tường nước mắt
nàng mím chặt đôi môi
biển vẫn nhịp điệu ngàn năm không tắt
như tình yêu chàng ào ạt đêm nay
 
Anh tin câu thơ chàng chiếc chìa khóa vạn năng
mở cánh cửa ngôi nhà ủ dột
những bông hồng mang hương nàng thanh sạch bay đi
cuộc hôn phối giữa mây và sóng
 
Cái chết im lìm như người ta xóa sổ
nắm tro 
cứu rỗi cả thiên đường
chàng đi trong gió
lá cỏ Ghềnh Ráng xanh phiêu bồng
 
Anh tin hai đầu câu thơ
lai láng hai mươi tám vầng trăng hổn hển
 
Những gì anh đã viết là trống rỗng
những gì anh nói là câm lặng
hơi thở của em đà đậm
và biển
cuộc đối thoại ngàn năm.


 mi 1 trang 13

Nửa anh và nửa em
 
Vắt ngang cơn nắng khét miền Trung
chiếc lưỡi mềm 
chiếc lưỡi của tạo hóa gắn trong cổ họng con người
từng dòng từng dòng mải miết ngọt ngào
chảy như chưa bao giờ được chảy
rạo rực cỏ cây rạo rực mái nhà
những đám mây cúi xuống rã tan bên liếp cửa
hơi thở hổn hển âm thanh hổn hển niềm mong đợi hổn hển
hổn hển anh và hổn hển em
 
Ngược về quá khứ lũ trẻ chơi trốn tìm
ngược về quá khứ đi chợ về chợ
ngược về quá khứ những nhánh bông trang chọi nhau
em chịu thua
thôi đành dang dở
ra đứng bờ ao mình em thẫn thờ
hai mươi năm chưa dứt
một phút khôn nguôi hai phút khôn nguôi ba phút khôn nguôi
đời người khôn nguôi
ai lấy cắp tuổi thơ
ai
chỉ vọng lại lời em chuỗi hạt
 
Cái nóng vẫn không buông tha bốn mặt kinh thành
cuộc chiến tình yêu và lửa
những viên gạch năm trăm năm đỏ bừng đôi môi em
anh rao bán hàng cây nhạc ngựa
những chiến binh mang đao chật cứng con đường
qua ngã tư Nguyễn Huệ
những viên đá cất lên ngôn từ
rặng liễu rủ hay mái tóc em trút xuống Hương Giang
chặng cuối của bài ca vỡ trận
hai cánh tay dang như Chúa Giê-su đóng đinh trên cây thánh giá
 
Anh trở lại ngôi nhà không mái
phố phường chưa kịp đặt tên
bồ đề dày thêm lá mới
anh trở lại khi em đã xa
trên núi có bài thơ Tự Đức
tấm kính nát vụn sao không nhìn ra em
cánh cổng mở toang nào thấy dáng em
em là nước từ mùa đông qua mùa hạ
em là hoa thơm trong vườn Tùng Chi
em là gió dưới trời hun hút
 
Anh đem tháng ngày đặt cược với sóng bể dù chẳng còn
                                                   rặng san hô cùng đàn cá lượn
anh đem tháng ngày bện hai đầu dây chiếc võng đay của mẹ
ru trái đất hai nửa hổn hển
nửa anh và nửa em.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo