Chùm thơ của tác giả Hoàng Anh Tuấn

Thứ bảy - 26/11/2016 12:34
Chọc sàn
 
Bà ngủ đệm bông lau nẹp trắng
Mẹ ngủ đệm bông gạo nẹp xanh
Bố chưa ngủ bên bếp ngồi canh
Em đợi anh đệm bông lau nẹp đỏ
 
Bắp chân anh nhẹ nhàng bước gió
Bàn tay anh cầm gậy chọc sàn
Bầu má em mặt trời mọc nóng ran
Vồng ngực em bầy ngựa phi dồn dập
 
Hơi thở phả mật ong rừng thơm lắm
Mồ hôi rơi nhựa vả núi ngọt rồi
Câu khắp hoa ban nở giữa làn môi
Để em tin người trai mường son sắt
 
Anh chọc sàn cắp đi ánh mắt
Anh chọc sàn cướp lấy quả tim
Mây cứ nổi trời mưa cứ chìm
Đêm nát cỏ đất hoá thành giông bão
 
Em vấn tóc cài hàng cúc áo
Trốn thôi anh kẻo bố đánh đòn
Bắt rể về làm cái làm con
Vía buộc chỉ nơi cầu thang chín bậc
 
Không còn yêu sẽ chọc nhầm đệm bông lau nẹp trắng
Chẳng còn thương sẽ chọc sang đệm bông gạo nẹp xanh
Em ngủ với chồng sao gọi tên anh
Đệm nẹp đỏ cháy bùng như than lửa.

 
choc ssan

Hoa chàm
 
Lá chàm xanh nở thành hoa chàm tím
Hoa chàm tím rụng rồi bỏ lại lá chàm xanh
Em đi lấy chồng bỏ lại mình anh
Giọt tính tẩu rơi gầm sàn đêm trắng
 
Dù trèo trăm dốc nắng
Phải vượt nghìn thung sương
Hái lá chàm nhuộm những nhớ thương
Thắm mảnh tình gió mưa phai nhạt
 
Câu lượn slương xin em đừng hát
Lúc tháng giêng nhuộm áo cho chồng
Trả anh đem thả trôi sông
Sẽ chảy ngược gục đầu lên ngực núi
 
Tóc em chưa đầy một búi
Nách em đã bế hai con
Chín bậc cầu thang tính tẩu vẹt mòn
Trăng tròn tỏ soi lòng anh hao khuyết
 
Qua đông rét chim rừng gọi tết
Bén hơi xuân hoa tím rủ nhau thề
À ơi ru thuở say mê
Sao em chẳng trốn chồng về với anh?
 
Hoa chàm tím bỏ lại lá chàm xanh
Lá chàm xanh nở thành hoa chàm tím
Tính tẩu treo trên vách nhà ngất lịm
Ngày mai họ Hoàng đón dâu.
 
cỏ hoa

Làng Vân
                “Trời mưa cho ướt lá cà
                Đố ai lấy được đàn bà Vạn Vân”
                                                (Ca dao)
 
 
       Vịn hương nếp cái bùa mê
Lần men rượu ngọt anh về làng Vân
       Chum sành ngủ lịm góc sân
Gió đồng lướt khướt ngõ gần xóm xa
 
       Mẹ thường trở dậy canh ba
Nhóm hồng lửa bếp tiếng gà quyện nhau
       Khói thơm giục chín buồng cau
Nắng vàng phơi lụa giàn trầu mắt xanh
 
       Em như bồ kết hoa chanh
Như bầu rượu cất bên mành trúc thưa
       Thúng quang gánh rượu chợ trưa
Để cho thiên hạ say sưa một đời
 
       Thả gầu múc cạn giếng khơi
Gieo quan họ nở dưới trời trăng sao
       Đàn bà uống rượu má đào
Đàn ông uống rượu cồn cào dạ quê
 
       Hội làng cờ kiệu rợp đê
Mưa giăng tơ nhện bốn bề lộc non
       Yếm sồi em trễ bồng con
Lời ru rụng trắng nỗi buồn vào anh.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 3.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)