Chùm thơ của tác giả Hồ Minh Tâm

Thứ bảy - 05/11/2016 13:22
Nhật Lệ
  
Đêm. Mơ một giấc dài
tôi thấy tôi
một nông dân cần mẫn cày xới
hoa sầu đâu trườn mình nhú mười đầu ngón cũ
và mẹ tôi cắt cỏ bình minh
 
Sáng. Vươn vai nhìn
Nhật Lệ xanh hai phía
tôi lạc lưng chừng nâu
tôi thấy từng dãy dài những ngọn sóng tự do đùn đẩy
tự do xanh - tự do đỏ - tự do trắng - tự do không màu
tư do vun thành luống - tự do tan
Nhật Lệ tan hai phía
tôi tan lưng chừng nâu
những hạt muối chờ nắng lên như bóng đêm chờ mặt trời
                                                                                                       tách biển
 
Đêm Nhật Lệ
chỉ cát trắng & những con thuyền tụ nhau bão tố
ngọn hải đăng mơ ngủ
tôi rung chuông
em bảo: hôm qua lỡ nhấp ngụm cafe
...
Ngoài khơi một cơn bão đang về
phía ấy anh không đến được
để hỏi: vì đâu quầng mắt em nâu?

mat troi

 

& Trắng
 
Đêm gai nhọn
những cánh hồng không còn rụng xuống mùa
thân nào lao xao
phương nào
lặng
trắng
 
Cơn mưa ngoái nhìn
ướt dịu dàng một câm lặng bâng quơ
 
Ngắt hết và lau khô
cành ban mai đùn nhau đâm chồi
tiếng thở
trắng
 
Cuội nhỏ trọ hờ
đêm bon sai
chẳng vì đâu bốn góc vuông mất ngủ
len đầy
phi lí trắng
 
 
Ngoài ban công
mưa rung tôi triệu nốt
bên trong chén trà câm
bóng trắng
tôi.

trang
 

Vẽ
 
Nhiều đêm
bên ngọn đèn đọc
tôi xoè bàn tay trái của mình
và úp nó lên bàn
rồi tôi vẽ một bàn tay bên cạnh
một bàn tay thật gần
bên cạnh
chúng tôi trò chuyện cùng nhau
...
Tôi nói với cái bàn tay to, to hơn bàn tay tôi cả ngàn đời
                                                                                        khốn khó
(chẳng phải bàn tay của gã khổng lồ một mắt mà là bàn tay
                                    của một quý ông từng trải & lịch lãm)
tôi bớt cô độc!
tôi ứng trước đời tôi hàng chục năm...
ứng trước những bước chân cao/thấp
ứng trước những hạt sạn
ứng trước những tảng đá
ứng trước con đường, ứng trước ánh chớp và tiếng sấm
 
Những hương vị sống
 
Tôi ngấu nghiến quá khứ của hàng chục năm sau
từ lặng im
                   từ những nếp nhăn
                                      từ những tiếng thở dài
                                                                       của ông
thế rồi, tôi phải lớn
...
Qua đêm thứ nhất
...
Tôi vẽ một bàn tay gần giống bàn tay trái của mình
ngón tay cái của bàn tay tôi chạm đầu ngón tay cái của
                                                                                        tờ giấy
tôi ngắm say sưa cái chữ u lật ngược
lòng đêm phấn chấn lạ lùng
như một chiếc cầu cong vừa vắt qua hai miền xa lắc
...tôi bắt đầu đi qua...
như bên đó có người đang đợi tôi bên đó
nhanh. Nhanh. Nhanh nào
& tôi cặm cụi
đi
mãi đi, tôi quên chẳng nói chi với con đường chữ
...
Qua đêm thứ hai
...
Tôi vẽ một bàn tay không ngón
ngón tay cái của tôi bỗng dưng rụt rè khép lại
nó sợ những bàn tay không giống những bàn tay
bàn tay không ngón cách bàn tay tôi đúng một ngón
và tôi cũng sợ
nhìn thôi
chỉ vậy
không nói gì
...
Qua đêm thứ ba
buồn quá vì không nói gì
 
...
Tôi vẽ một bàn tay bé tí
những ngón non ngón hồng ngón trắng
những ngón trong veo cái móng mỏng cỏn con
nó ngo ngoe nghịch sữa
(tất nhiên là sữa mẹ, chẳng phải sữa cô gái Hà Lan
hay Mông Cổ xa xôi)
rồi tôi vẽ vào đầu ngón tay một cái miệng đỏ hỏn hon
để khi buồn mồm, nó bú
... nhìn tôi
vui, chả biết nói gì
nhìn chán rồi thôi
nó bảo tôi: tắt đèn
ngủ.
...
Qua đêm
...
Thế là bốn mặt rồi nhé
còn một ram giấy trên bàn
mỗi mặt- một đêm - trắng
bôi gì cho qua.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo