Chùm thơ của tác giả Hồ Đăng Thanh Ngọc

Thứ năm - 31/05/2018 13:53
Nến
 
Ngọn nến thắp trong đêm
Cháy lên bức tranh tĩnh vật
Sự lay động của đốm sáng
 
Người họa sĩ bắt đầu vẽ
Có thể thêm một chiếc sừng trâu của vành trăng khuyết
Có thể thêm lời hát thì thầm của rêu
Có thể thêm đêm nguyện thề của cỏ
Có thể là những ánh mắt sang ngang
Có thể...
 
Nhưng dầu sao đi nữa
Gió ơi đừng làm tắt nến
Bởi tĩnh vật đen là giới hạn cuối cùng.

 

FullSizeRender 4 new
Xin hãy bắt đầu
 

Xin bắt đầu xanh rồi hãy chết
Như đám cỏ bên bờ sông kia
Qua mùa lũ này, chúng sẽ chết ngập trong bùn
Nhưng xin bắt đầu xanh một chút
Để lũ dế có thể ăn sương, lũ kiến có thể núp dưới nắng trưa
Và cả lũ rắn độc nữa
Và cho bàn chân em dẫm lên cỏ non
                                        những bước chân mùa rạo rực
 
Xin bắt đầu vàng rồi hãy chết
Như những chòm hoa la ngà kia
Xấu xí nở trong bão giông, trong mùa đông lạnh lẽo
Không để làm gì, nhưng đó vẫn là sự rút ruột
                                                                trên thế gian này
 
Xin bắt đầu rộn ràng nhịp tim rồi hãy yêu
Thân xác này cho anh, cho em
Chúng ta đã bày tiệc hoan lạc trong đau buồn
trong hoang hoải bởi vì chúng ta chưa biết bắt đầu từ đâu
 
Xin bắt đầu im lặng và đừng nói nữa
Chúng ta đã nói quá nhiều với những chiếc
                                                lưỡi nhiều màu sắc của con kì nhông
Ngực em trắng nhói đau tiềm thức mẹ
Mẹ không nhiều lời phải không em?
 

FullSizeRender 14 new

Những người ngồi trong chum
               
Bóc lớp bụi hai ngàn năm trăm năm
Trên cánh đồng chum La Chữ
Những người trong chum đang lặng yên
Ngồi như những dáng đời cất giữ im lặng
Hiền hòa suy nghĩ cổ xưa
Cả thế gian không lớn hơn bầu vú mẹ
Họ đã mang trên vai dao và liềm
Những cuộc tình dốc đá mã não, khuyên tai và hạt chuỗi
Những đĩa đèn đi trong đêm tối
Những quai nồi nhớ tiếng cơm sôi
Những cái chum hình trụ, hình trứng, hình cầu
Chụm vào nhau tam giác, tứ giác, ngũ giác
Những cái chum cô đơn
Khuất một mình trong đất
Ngồi ôm chân lí độc hành
Mấy ngàn năm
Và bây giờ họ vẫn ngồi
Đàn đúm và cô độc
Bất động trong những đốt xương
Chợt ánh lên trong hoàng hôn
Đang bị bóc trần ra khỏi mặt đất.


 
 Từ khóa: Hồ Đăng Thanh Ngọc
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo