Chùm thơ của tác giả Fan Tuấn Anh

Thứ hai - 08/01/2018 12:05
Đoản khúc số 153
 
Chiều tàn tạ cuối ngày, tôi trở về lặng lẽ, thấy xác chú cá vàng
                                                        nằm khô trên đất
Điều gì đã thôi thúc con cá duy nhất của tôi nhảy ra khỏi
                                                                   bể nước?
Sự dũng cảm, sự dấn thân, cơn cuồng giận tự sát, hay chỉ
giản đơn rằng vì nước đã quá bẩn không còn có thể chịu đựng?
Tôi đau khổ cuối ngày
Vì những con cá chết?
Hay là vì không hiểu được lí do tại sao con cá chấp nhận
                                                       chết trong lặng im
Cá không nói, (hay tôi không hiểu)?
 
Chúng ta ngây thơ và cả tin rằng những bể nước bé nhỏ với
                                         đôi ba ngọn bèo là đại dương
Chúng ta chấp nhận sống và an lòng trong những cuộc đời
                                                                     hữu hạn
Những khoản lương đủ xây non bộ, đủ mua vài con cá vàng
                                                        và mua sự bình an
Nhưng con cá mơ những con sóng xa khơi, nó thấy đồng loại
                                         mình đang bơi ngoài sông rộng
Những con cá tự do bơi, tự do đẻ trứng, tự do kiếm mồi, tự do
                                                             sống và chết
Những con cá không an lòng dưới hòn non bộ
 
Trong bóng tối ngập tràn, tôi ngồi chôn con cá dưới đáy đất lạnh
Nó đã sống cùng tôi qua nhiều năm
Nó thông minh và tinh anh hơn tôi nhiều vì chẳng bao giờ
                                                             chịu cất lời
Con cá không hờn ghen, không thất vọng, không sống với
                                                  bất kì ai trong bể nước
Đến cuối đời, nó ra đi cũng không làm ai đau
Nên tôi đã khóc một mình
Tôi đang vùi lấp chôn đi điều mà mình ao ước khi sống trên cõi đời
Điều mình cuối cùng không làm được
 
Tôi đi bộ một mình lên tận núi Bân
Soi vào đáy nước sâu, tôi chỉ thấy khuôn mặt mình ở đó
Lặng lẽ như những tượng đài và chìm khuất như con cá vàng
Phận người rồi cũng sẽ trôi qua
Mấy ai hiểu được mình hay cảm thông với cái chết mà
chính mình lựa chọn
 
Trong đêm
Con cá vàng của tôi mục rữa dưới đất sâu
Trên đồi cao kia, mưa vẫn không ngừng rơi
Như thể mưa mới hiểu và nhận về mình tất cả.


91391411
 

Đoản khúc số 156
 
Tôi thức dậy sớm đi bộ dưới tán rừng xanh
Những con chim vẫn ngủ say, những con vạc đêm có lẽ vẫn chưa về
và mặt trời chưa thắp lửa
Tôi chợt nghĩ về em
Giờ này, nơi xa xôi kia
Liệu có lúc nào trên cuộc đời bận rộn này em còn nhớ đến tôi
Nước dưới dòng sông kia liệu có còn thao thiết chảy
Tất cả đã qua rồi
Như vệt son đã trượt đi khỏi môi, cái vỏ trứng đã vỡ tách ra, hoặc
 là lời chia tay em đã nói
 
Trời cao nguyên đã chuyển sang áp thấp nhiệt đới
Mây trĩu trên cao nhưng chưa nỡ lòng phủ xuống
Như chúng ta đã có với nhau vô số nỗi buồn
Nhưng chưa một lần ta cùng khóc bên nhau, vì nhau và cho nhau
nước mắt
Ai cũng chỉ thích khóc cho nỗi buồn ích kỉ của riêng mình
Lấy nước mắt làm mũi dao hành hạ người thương
 
Tôi đã đi đến cuối con đường
Phía sau kia là đường của voi, của trâu rừng và những đàn tê giác
Những giống loài mạnh mẽ tự mở đường
Những loài không hoài niệm về những gì đã đi qua, đã giẫm lên và
đã đớn đau đâm gai vào chân gót
Chúng ta yếu đuối, nhỏ bé và sợ hãi
Chúng ta thường chỉ đi theo những con đường người ta mở sẵn
để tin đó thiên đường
Không có ai cả để nghe chúng ta nói
Hay là ta cất tiếng quá yếu ớt giữa cuộc đời này
Em không nói gì và đường xưa đã khép mi
 
Tôi lặng lẽ quay về phòng
Sương mù trên tay là điều cuối cùng thật nhất
Liệu trong những tháng ngày tất bật
Sẽ đôi lần
Ta dành cho nhau vài phút
Để mặc niệm cho một tình yêu.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo