Chùm thơ của tác giả Đông Triều

Thứ năm - 30/08/2018 13:29
Nhà hát kịch
 
Từ rất lâu, những đóa hoa ai đã đặt ở dãy ghế đầu không còn
                                                                                nghĩ là màu gì
Cũng như vở diễn lần cuối cách nay bao lâu?
Hai cây đại thụ trước cổng cứ sa sả lùa gió vào tấm áp phích
                                chỉ còn một tay bấu tường mệt mỏi, lắc lư
Một bệt tường vôi vừa rơi xuống
 
Trong đó không có hiện diện sự ma quái như người tưởng
Những tranh cãi tuyệt nhiên không vọng đến tai người
Chỉ có lũ chuột cống vẫn hằng đêm canh tìm mồi sau suất diễn
Và lũ dơi về muộn với chân đu đưa dưới mái trần gọi bạn giữa
                                                                    canh khuya
Những tần sóng ngầm từ nơi ấy loang ra
 
Đầu tiên là cánh cổng đóng mở con người
Nó đã không ngăn được cơn tức giận khi đập tay vào vách tường
                                                                           đầy đe dọa
Chính luồng gió đã tiếp sức
Nó đã nói với nơi đây: Chính tôi đã bảo vệ sự tồn tại ngôi nhà này
Tiếng bật lách cách của đồng loạt dãy ghế như cuộc đảo binh
                                                                                     rần vang trong khán phòng
Sự phản ứng này biện chứng cho một trật tự trăm năm tồn tại
Rồi sân khấu, rồi những cánh gà bằng vải
 
Loảng choảng như bạt kiếm khua quân cuộc chiến sắp bắt đầu
Sau những ngày dài hiềm mặt nhìn nhau
Những sáng sớm nắng xiên qua từng kẽ ngói rêu
Suy diễn mấy tầng bụi chết
Nó đã ủ mình bao năm từ lúc thưa bóng người, kiếm chẳng còn khua,
                                                         tình đời không ai oán…
Từ trên cao một viên ngói mỏi vừa rơi xuống
Chẳng cảnh báo ngừng cuộc tranh đoạt thắng thua
Những ngày tiếp diễn triền miên
Hai bóng cổ thụ từng âu lo cuộc đổ vỡ
Hai bóng cổ thụ từng làm nhiệm vụ che chở
Không tin đã đến lúc phát sinh xung đột trong khán phòng
Một dãy gạch nền nén vữa lâu ngày bỗng bật dậy chạy đi
Không dám nhìn lại cuộc nhập vai hoàn hảo…


1455hinh nen cay co thu dep nhat


Một khi tìm thấy...
 
Một đêm tối trời
Không còn nhìn thấy mình
Trăng triệu năm bật lên lời nói
 
Trong ngôi nhà người bỏ đi biệt vợi
Trong con người tuổi mòn theo mưa xói
Tuổi nấp trong lùm cỏ ưu tư chỉ đợi một nhánh thư tàn
Cỏ cũng nhìn lên ánh trăng
Tìm trăm năm lời nói
 
Em nhìn vào đời ta bằng cuộc tình ám khói
Trái tim nhoi lên mấy nhịp bất thường
Đường máu đi vẽ vời từ nỗi buồn cô biệt
Như đêm nay ngút tận bầu trời thẫm biếc
Trăng sáng cho mình
Buồn rơi xuống nhân gian
 
Triệu năm rồi ta chưa ngắm một lần trăng
Chưa từng nói với em đẹp não nùng đến mấy
Chưa từng vẽ vào tranh một màu vàng tan chảy
Nhưng đã đến lúc bỗng dưng nhớ lại con người, trong ngôi nhà,
                                                                 mưa… và mấy cánh thư xa
Khi triền cô đơn ngã xuống lòng ta
 
Như hôm qua
Một đêm trần thế đen tối đến hóc tim, ngách não
Vẫn chỉ còn lại trăng như kẻ trộm trườn qua hồn mình
                                                            bằng mùi hương mê hoặc
Vẫn chỉ còn lại trăng tan theo áng mây mỏng vàng như mành tóc
Nghĩ như là trò ảo thuật
Nghĩ như màn trời đã tắt
Nghĩ ngày hôm qua sẽ không còn đuổi theo
Từ đêm buồn mê hoặc
 
Em đừng than cô liêu
Khi chỉ một mình được trôi dưới trăng biết màu vàng đang
                                                                    tan chảy
Dù đã nhìn vào loài người hằng mấy triệu năm.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo