Chùm thơ của tác giả Châu La Việt

Thứ hai - 25/12/2017 15:16
Chùm táo

Táo vươn cành tuổi nhỏ
Ông trồng tự ngày xưa
Cháu tập đi quanh cửa
Theo bóng nắng đầu mùa
 
Mùa đông hoa táo nở
Gió rét ngọt môi se
Mùa xuân quả táo nhỏ
Tròn mắt đàn chim ri
 
Chùm chùm treo cao vút
Lơ lửng giữa trời xanh
Cháu đứng nhìn ngơ ngác
Ước mơ trĩu đầu cành
 
Quả chín chim ăn dở
Rụng đầy vại nước trong
Lá bay vào ô cửa
Ông cúi dọn quanh vườn
 
Ăn táo tuổi thơ mãi
Mà quả chín hãy còn
Táo ngọt đến rát lưỡi
Ăn xong lại thèm thuồng…
 
Mỗi mùa hoa táo nở
Mỗi mùa cháu với cao
Kiễng chân qua tuổi nhỏ
Ôi ông đã bạc đầu…
 
Cành táo chen cành táo
Chín ngọt chiều quê hương
Bóng ông vin cành trĩu
Cho cháu hái một chùm
 
Một chùm hạnh phúc nhỏ
Táo chín đầy hai vai
Đi suốt mùa táo nở
Cháu thầm gọi: ông ơi…


hoa tao 696x385

Tuổi trẻ Trường Sơn


Mày lên đường hôm trước
Tao ra đi hôm sau
Trường Sơn gánh cả nước
Hai đứa mình đuổi nhau
 
Những nơi mày đi qua
Sao không để dấu lại
Trong bàn chân chỉ lối
Tìm mãi mày không ra
 
Cái thằng bạn răng sún
Chúa hay ăn quả xanh
Ngày đi cô hàng xóm
Tíu tít gọi em anh
 
Mày ngượng, tủm tỉm cười
(Lại hở cái răng sún)
Mà nay trông rõ oai
Có phải vì mang súng?
 
Hôm đi mày nhớ không
Mừng mày nhưng tao ức
Vật nhau tao khoẻ hơn 
Mà nay mày đi trước
 
Thôi bây giờ như nhau
Đường Trường Sơn chung bước
Đường dài như mơ ước
Sao chẳng thấy mày đâu?
 
Hôm nay trời xanh quá
Mây bay và lá bay
Hôn khẽ vào đôi má
Càng cháy nỗi nhớ mày
 
Trên Trường Sơn mày nhỉ
Bao nhiêu đứa tìm nhau
Con đường của tuổi trẻ
Bom dội trước dội sau
 
Hành quân bước gấp gấp
Đâu cũng là bạn bè
Vùng dậy khỏi đất lấp 
Cùng cả nước ra đi…
 

hoa dong tien 1 17 12 2016

Em gái văn công
Kỉ niệm đội tuyển văn BT 13 - Mặt trận Lào
 
Níu áo anh giữa chặng hành quân
Là em đấy, lúc xa lại lúc gần
Đêm tối quá chỉ nhìn ra tiếng hát.
 
Anh chàng nào trong hàng ngũ xuýt xoa
Bấm tay nhau tiếng cười chuyền khúc khích
Anh không biết em đứng gần hay xa
Chỉ tiếng hát sà vào thân thiết
 
Giọng em thanh chắc là người em thanh
Ngân cao quá em có gầy không đấy?
Thương em nhiều qua bom rơi lửa cháy
Em gầy đi cho tiếng hát đầy hơn
 
Lại nhớ về những cô gái quê anh
Giọng quan họ sắc hơn đôi mắt
Câu hát trao duyên cho lúa chín nhành
Mới nghe ngân đã thấy mùa đầy hạt…
 
Rồi một bè trầm nổi dậy giữa hàng quân
Không nhận ra nhau chỉ thấy đầy tiếng hát
Một cánh rừng bay dậy gió rung ngân
Tiếng hát ùa ra từ trăm vòm ngực
 
Níu áo anh rồi lại để anh đi
Như câu quan họ níu áo người đưa mắt
Anh biết lắm còn nợ em khúc hát
Phải trả cho em bằng những chiến công!

 
 
 
 
 
 
 
 
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo