Chùm thơ của tác giả Bùi Phan Thảo

Thứ năm - 16/02/2017 00:33
Guitar 2
 
Anh trở lại như người đến muộn
đã vàng hoe ngõ nhỏ tự hôm nào
mà bữa đó triền mơ sinh ngọn thác
giữa mê hoan một phách lạc trên đầu
 
Ngày bỏ đi chẳng biết về đâu
bỗng sót lại dăm sợi buồn lăn lóc
 
Đôi câu hát cất lên rời rạc
vá không kín mảnh hồn bươm
bắc chiếc cầu lỡ nhịp giữa mung lung
vịn dấu lặng lần qua nhấn nhá
 
Thuở đó đâu hay sẽ ngồi hóa đá
sáu dây reo chạm một nguồn cơn
thuở đó mùa thu lạc giữa mùa đông
con mắt nhớ cứ vô tình ở lại
 
Bây giờ
anh
nhặt thời gian rơi vãi
gom về cho mai sau
đo buổi chiều bằng ngón tay đau
rải thang âm gọi đêm về tĩnh tại
 
Bây giờ
anh
một vòng đời khôn dại
một hòa âm di vĩ
một mù khơi…
 

image15

Điệu ru buồn của phố
 
Cứ nghĩ mình đánh rơi điều gì đó
khi bước trên những con đường quen với hàng cây già hơn xưa
thăm hỏi rì rào
cứ nghĩ mình tìm một điều gì đó
ngậm ngải mà tìm từ một vết thương được gió mơn man tự làm
lành lặn
 
Hình như tôi từng ước mơ về một ngày mai
nhưng khi những giấc mơ đó cháy lên
những ngọn đèn đường chạy vào bóng tối
khi ngọn gió không còn sau lưng
mới biết mình đã để lại cho nơi đây quá nhiều
 
Bây giờ
không thể nhận ra hình hài một nụ cười của ngày tháng cũ
 
Váng vất điệu ru buồn của phố
hạt mưa dưới tháp chuông nhà thờ ngã sáu không kịp vuốt mặt
sợi tóc bay về phía hồ xa trắng cả màu chiều
 
Đêm tôi rời Ban Mê chỉ có những vì sao tiễn đưa
và đám mây sũng nước...

 
image2


Ngã

Mặc kệ chiều nóng ruột
chuông chùa không khua

điềm nhiên
rụng bồ đề
 
Thò tay mượn đỡ vì sao
soi đọc lâm râm một dòng mộ chí
tôi
ai
hữu danh vô vị
hữu vị vô danh
 
Gió từ đất sâu âm âm u u
vì sao tắt ngúm
lấy máu mà đốt lên cho ấm
cạn bấc tim cũng sáng được đôi điều
 
Sân rêu
trơn nhẫy
cú ngã tư duy méo mặt đau lưng…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 41 trong 9 đánh giá
Xếp hạng: 4.6 - 9 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)