Chùm thơ của tác giả Bùi Ngọc Phúc

Thứ sáu - 29/12/2017 12:29
Khoảnh khắc
 
Chưa bao giờ thấy em đẹp như hôm nay
Thì ra em sắp làm đám cưới
Anh bỗng thấy mình thành người nông nổi
Chúc mừng em sao lòng bỗng bâng khuâng
 
Ngày đính hôn hôm rồi, em một chút nhớ tôi không
Khi viết thiệp, tên tôi em có nhớ
Và mai mốt lên xe hoa, trong mắt em có lửa
Chút hơi ấm nào trong khói bụi cuốn qua sông
 
Qua nhịp cầu soi bóng xuống mông lung
Em có thấy tôi trong giề lục bình trôi tím tái
Em có thấy tôi giữa một trời áo cưới
Có vạt áo nào đắm đuối cái nhìn tôi
 
Và mai kia khi ríu rít nói cười
Có khi nào bỗng nhiên em nhỏ lệ
Chỉ một phút thôi, một giây thôi, em nhé
Vấn vương tôi như một kẻ lạc loài
 
Tôi đã lạc em từ buổi sáng mai này
Trong khoảnh khắc em hiện lên kì diệu nhất
Thôi cũng được. Vũ trụ bao la mật ngọt
Một chút đắng cay tôi. Như hương vị cuộc đời.

 
suy nghi tu nhung canh hoa roi 826

Nghĩa địa chiều cuối năm

 
Cổng thì hẹp, người ra vào tấp nập
Đa phần xe máy, ít ô tô
Người cúng chay, người lo cúng mặn
Nhang khói quẩn quanh, bia rượu, nước trà
 
Lẫn trong khói nhang, khói đốt vàng mù mịt
Quần tây, áo sơ mi, cả váy ba tầng
Cả tập viết, súng AK, dép lốp
Và tiền và vàng, dấu mộc quan xưa
 
Lẫn trong khói nhang, trẻ già lớn bé
Người mang nước tưới hoa, người quét dọn mộ phần
Lệ rưng rưng, lệ trào khóe mắt
Đôi ngả âm dương đầm ấm quây quần
 
Lẫn trong khói nhang có nhà thơ nghèo kiết xác
Nợ nần mấy chục năm, công việc vẫn ngập đầu
Xin cha mẹ chiều cuối năm chứng giám
Tết nhất bao năm rồi, con chẳng dám chơi đâu
Chiều cuối năm đâu cũng náo nức rộn ràng, chỉ nghĩa địa
                                                          riêng một cõi
Nghe lao xao, lả tả những lá vàng
 
Trời sẩm tối bỗng nghe thì thầm tiếng hát
Còn một người ngồi uống rượu với tro than
Ly thứ nhất, ly thứ hai, lại thêm ly nữa
Ta châm thêm cho người dưới mộ phần
Cầu cho quốc thái, dân an
Cầu cho cổng nghĩa trang đừng bao giờ quá hẹp
Cho những linh hồn đến quần tụ, đa đoan.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo