Chùm thơ của Phạm Phương Lan

Thứ hai - 10/10/2016 13:56
Giữ lửa thời @
 
Ngọn lửa bập bùng nhấp nháy
Bên trong những chụp thủy tinh xanh, đỏ đủ màu
Không phải đèn dầu
Cũng không bùng lên từ củi
 
Thậm chí ngọn lửa từ sợi tóc cháy đỏ cũng đã lỗi thời
Bây giờ là ánh lửa (giả tạo) phát ra từ sự gặp nhau
                      của những hạt electron trái dấu
Có vậy thôi
Chỉ có em vẫn chong đèn đau đáu
Nhìn thấu xa xôi
Ngoài kia bầu trời nhấp nháy những vì sao đổi ngôi
Không có lửa, chỉ có những cặp mông núc ních, những bầu ngực
căng tròn như quả bóng, những cặp môi đỏ mọng rực hồng
Có bàn tay thon, mười ngón nhọn dài, móng màu xanh, vàng, tím, đỏ
Sục sạo khắp cơ thể anh, đặc biệt nơi gần cái bóp da dày cộp
khẳm tiền
 
Hôm qua anh gặp gỡ bạn hiền, nay đãi khách, mai tiệc tùng đối tác
Gà gáy canh ba, anh trở về loạng quạng
Nhem nhuốc những son, những rượu, những mùi
Những nút cài chẳng đúng nơi
Như anh vẫn đi lạc vào nhà mình mỗi tối
Em vẫn đợi anh qua ánh lửa hồng - lửa không hề có khói
Cũng không cần hỏi vì sao
 
Em mặc định mình phận giữ lửa cho tròn dù lửa kia như một giấc
chiêm bao
Hạnh phúc thời @ có bao nhiêu phần thật?
Tổ ấm không phải là nơi bình yên nhất, nơi vỗ về, ru mát cuộc đời ta
Tổ ấm bây giờ được hiểu là nơi đặt những bộ ghế sô pha,
có gối nệm, có ô sin và vợ
Có con nhỏ cắm mặt hàng giờ vào tivi, ipad
Em giữ lửa cũng trở nên giản đơn, không phải làm nhiều
Chỉ cần lặng lẽ xem mình như cái bóng in trên một tấm vách ngăn
Không phải nhọc nhằn làm bữa ăn
Bởi mấy khi có anh về nhà đúng bữa
Sống cùng nhà mà chẳng gặp mặt nhau
Nhớ phát điên lên Facebook càu nhàu
Buồn thất thểu, vào Zalo thở than, trò chuyện
Giữ lửa thời nay chỉ cần làm một việc
Không mở lời nói hai chữ “li hôn”
 
Ai nói vào ra hai chữ dại khôn
Em mỉm cười - không biết…

hinh nen canh dong hoa full hd 10 

Đợi
 
Ta đợi gì vào những đêm thương
Hơi nước nhẹ tênh vất vương mặt lá
Mắt xanh thẳm nhìn trời khuya lạnh giá
Hơi sương
 
Ta đợi gì từ những cơn mưa
Quăng quất hằn lên vai gầy run rẩy
Giông tố quặn thắt lòng ai thấy
Sắt se
 
Ta đợi gì khi cạn những tiếng ve
Buồn giăng mắc lối về không hẹn ước
Hè cháy rụi trang giấy hồng mơ ước
Tan.
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo