Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ tư - 24/10/2018 13:43
BÙI KIM ANH
Ta cạn ta cạn yêu ghét quanh ta
 
Gió ngủ quên đáy túi vải mềm
rồng núi ngủ quên mơ giấc mơ Thượng đế
ta ngủ quên thời trẻ quên ngày mai già cả
quên phút giây này gượng ép vần thơ
 
Lọc qua bụi thời gian tóc nhợt màu
lọc qua từng lớp đớn đau ngầu giọt mắt
ta đã cho yêu thương những gì không nhớ nữa
người yêu thuở con gái đất đã đắp dày
những cuộc tình thả theo đám mây
bạn ngày xưa thưa dần lối cũ
sáng lân la suốt buổi suốt ngày
chiều giới hạn hoàng hôn ngắn ngủi
 
Ta đã dành cho ta những gì không có nữa
mỗi ngày nay lại cày bừa tơi tả
mỗi ngày mai lại quăng mình âu lo
chẳng bỏ gì trời đã ban cho
ta gặm nhấm và ta vồ vập
cạn chén tình trong li rượu đắng
cạn chén hờn trong li rượu ngọt
ta cạn ta cạn yêu ghét quanh ta
chén rượu nào dập đi mọi cảm giác nhoà đi mọi ảo giác
phủ ngợp tâm can sự trống rỗng mù loà
kí ức túm tó quẳng trong xó tủ
kí ức đi đi lại lại trên đôi dép lê bằng nhựa tái sinh quèn quẹt
                                                              lê vào hiện tại
 
Những vật vã đã qua đi lại đến
tuyến lệ đã khô nước mắt lại đầy
buông tay để hạt thời gian lăn lóc
buông tất cả kệ bóng chiều sầm sập.
 

chim

PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

Bà nội
 
Trong kí ức tuổi thơ tôi non nớt
Bà lưng còng
Không đi chợ trời mưa
 
Lời bà xưa
Ba vời như cổ tích
Bà tưới mát giấc mơ tôi bằng những câu chuyện kể
Phảng phất Thánh ca buồn
Xưa như bàn tay bà nhăn nheo
 
Mỗi ngày lại mỗi ngày
Con ong cần cù những sáng những trưa
Bà đếm ngày tròn chắc như vành khăn người cuốn nghiêng trên tóc
Cọng tóc đã bạc màu
Cây chổi cặm cụi rơi
 
Bà thổi cơm và kể những chuyện đời
Tôi thích chàng Thạch Sanh hiện về đây và vào rừng đốn củi
Cô Tấm dịu dàng, quả thị đẹp như mơ
(Bây giờ tôi mới biết cô Tấm ngày xưa rất khác)
 
Giấc mơ tuổi thơ tôi
Còn rì rầm lời rủ rỉ à ơi
Bát canh xưa sao mà ngon đến thế
Rau đay, rau dền rất già còn chúng tôi rất trẻ
Trong giấc mơ có con công xinh đẹp, ngọn mồng tơi nhảy múa
Cái ngủ trên lưng tôi xao xác ngón tay bà
 
Ngày bà đòi ra mộ để đưa tiễn cha tôi
Lưng bà còng lắm
Ngàn lá vàng rơi rơi trên đồi vắng
Bà tôi khóc “Lá vàng vẫn còn ở trên cây…”
 
Dáng bà trầm xuống
Xoáy vào tim tôi cong như dấu hỏi
Trong cơn mơ tôi khóc gọi bà ơi
 
Ngồi dậy
Vấn khăn
Bà móm mém cười…
 

Hoa muống biển

THÁI HẢI

Thương quá làng ơi
 
Trăng buông rèm muống biển nở hoa
chùm tím khát đêm uống gió
ngấn cát nhòa bến đỏ
loanh quanh dã tràng
vén mây đen
khơi đèn
thắp
 
Sóng cồn dội đau lồng ngực
mỏ neo nhớ rạng
lưới chài rách
làng lạc tiếng cười
đáy chén
thủng
 
Nhặt mẩu xương kề hang cua lửa
xếp lại ngôi nhà biển xưa
bóng nắng co ro
uống giọt chiều
đường trơn
lệch
 
Ngoài kia tiếng trống quẫy đuôi vượt vũ môn của muôn loài tôm cá
đêm mùng mười ánh trăng sắp đón rằm trung thu nghiêng ngả
bạn quỳ một chân vào cát thương làng quá người ơi…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo