Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ hai - 30/04/2018 14:45
NGUYỄN CHÍ NGOAN
Những hình dung
 
Bầy sẻ nâu không về nữa
người không về nữa
chiều trống không những hình dung mục ẩm
 
Tôi đứng trên quả đồi nhìn nỗi buồn lao dốc
những vực thác vọng lời cỏ cây thắc thỏm
gió nghịch mùa từng nhịp rêu hoang
the thắt lặng im 
hà hơi phía ngày rất lạ
 
Cơn mưa cuối ngày vấp vào ngờ vực
giọt buồn trắng xoá
cời lên bếp lửa ngày đông tàn tro khuất lấp
khói bện khói từng vòng bay đợi nắng
bóng người hun hút xa
 
Người không về nữa
ngôi nhà có cánh cửa sổ màu xanh và khu vườn hoa màu tím
ngưng lặng chờ
tất cả lặng im nhường chỗ cho kí ức phủ lên màu dĩ vãng
 
Người không về nữa
những kí tự dắt nhau gối đầu lên ngực cỏ
ngày mỏng dần
tìm đâu thuở bài thơ biết cười…

index
 

ĐÀO AN DUYÊN

Dưới thềm cũ rêu phong
 

Con lại về bên bậc thềm xưa
Náu bóng râm dưới vành nón mẹ
Thời gian chỉ khiến con thấy mình nhỏ bé
Mỗi lần về một lần thấy mong manh
 
Mẹ ngóng con. Ngóng thứ quả ngọt lành
Cứ dần chín là dần rời xa mẹ
Những bước chân vừa đi vừa ngã
Để con nhận ra mỗi trở về là một bao dung
 
Đêm nằm gối lên hương gió đồng
Nghe nhịp thở của mình cũng khác
Chỉ những nếp thời gian hằn in khó nhọc
Khiến con chẳng an lòng
 
Mẹ suốt đời quẩn quanh bên bếp lửa dòng sông
Nhóm cho con ấm mùa đông xa xứ
Bao nhiêu năm áo cơm phường phố
May có mẹ và bậc thềm xưa gìn giữ gốc quê cho con
 
Bậc thềm xưa phủ dấu rêu phong
Rêu phong cả nắng mùa đông cả mưa mùa hạ
Mỗi lần trở về con lại thêm một lần mắc nợ
Thèm như hạt mưa
Thanh thản rơi xuống thềm
Bên mẹ những mùa xuân.

TUONG VI
 

LƯƠNG KIM PHƯƠNG

Chiếc tất
 
Em thấy vương trong căn phòng anh
bóng một người đàn bà vừa lưu trú
rồi vội đi
để quên chiếc tất lưới
 
Trong cơn mơ về sáng
chiếc tất biến thành khối vuông rubic
xoay tròn
nó hát em nghe bài hát cuộn ủ anh trong mùa đông
 
Lúc mình bên nhau
chiếc tất thè lưỡi quái đản
liếm nhẹ vào gót chân
điểm huyệt những lời thề
 
Rất lâu em không quay trở lại đó
khuôn mặt anh
em đã quên rồi
chỉ nhớ chiếc tất lưới
lần cuối gặp trong cơn mơ
nó hỏi em: có vượt được những đám mây hoài nghi
bay cùng sự yên lặng…
 
Ngày kia ở một căn phòng khác
em giật mình gặp một chiếc tất ren.
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo