Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ sáu - 19/05/2017 13:56
MÃ GIANG BA
Trước nhà bia liệt sĩ
 
 
Lần theo mộ bia
Tìm hơi con ngủ
Chỉ mùi thơm cỏ
Chỉ mùi thơm nhang
Nghĩa trang cao thêm
Vai mẹ thấp dần
Tóc đã chẳng còn bạc hơn được nữa
 
Mà vết thương đã khép miệng bao giờ
Một trăm chín mươi bảy cái tên(1)
Gọi hoài không nghe tiếng
Trên đất này, bao người mẹ đã tìm con như thế?
 
Tôi nghe những người già họ kể
Mấy chục năm rồi nhiều người mẹ tìm con
Cát bụi, gió sương làm lòa đôi mắt
Mẹ đụng ai cũng tưởng con trai mình đã gặp
Níu níu cười cười, rồi lại vẩn vơ
 
Giờ đâu rồi những người mẹ năm xưa
Đâu tiếng nói thầm thì bên bia mộ
Sợi tóc nào vương trong chiều trở gió
Hóa tơ trời trắng đến mênh mang
 
Tôi thay các mẹ đi tìm trong màu cỏ non xanh
Đã thuộc từng tên, biết từng chi họ
Duy hình hài các anh tôi không hề biết rõ
Nên tự mình tưởng tượng mung lung


tuong nho
 
PHAN TÙNG SƠN

Đa cảm Sài Gòn
 
 
Sài Gòn nóng những cung đường ngộp thở
Những dòng người chen chúc buổi tan ca
Ta quên tuổi với nỗi lo cơm áo
Quên tiếng chim gọi bạn trước hiên nhà
 
Sài Gòn ngập những cơn mưa cuối vụ
Phố như sông xe cộ lướt như xuồng
Lời hẹn cũng nổi nênh theo dòng lũ
Nỗi niềm này biết ai nhặt mà buông
 
Sài Gòn nhớ dấu xưa vòng thổ mộ
Áo trắng ai tha thướt chợ Bến Thành
Ta vừa đến đã thành người mang nợ
Nghe lề đường cây cỏ hết mình xanh
 
Sài Gòn yêu tiếng leng keng hẻm vắng
Tấu trăm mùa khúc mặn ngọt hàng rong
Dòng kênh đen nuối một thời hoa nắng
Lục bình thương bung sắc tím một dòng
 
Sài Gòn ghét thói ba hoa xu nịnh
Góc cà phê quán vắng buổi trăng mờ
Em sải bước về phố xa cao ốc
Để bao người phóng đãng với trăng thơ
 
Sài Gòn mới câu dân ca em hát
Tiếng chuông xa ngân vọng tháp Đức Bà
Ai nằm đáy sông Sài Gòn thuở trước
Hồn thiêng về thành phố buổi hoan ca.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)