Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ sáu - 20/01/2017 00:31
NGUYỄN HỮU QUÝ
Giọt mưa
 
Giọt mưa bám vào kính cửa sổ
sự mách bảo của bóng mây
về một ngày đỏng đảnh
 
Có khoảnh âm u giữa trong xanh
đơn phương anh
trong một tình yêu không có bến bờ
 
Chỉ là sóng dâng lên
dâng lên nơi trái tim chiều
cơn mưa hoàng hôn như bài thơ còn thiếu
khổ kết và cái tên
 
Hình như trong bóng tối anh đã ôm em
bên chân cầu thang có thì thầm tiếng những hạt bụi
kìa đám cỏ may khâu chân trời màu đỏ
cánh đồng trôi xa, trôi xa…
 
Hình như em không yêu anh
dù em đã khóc trên bài thơ anh viết
bài thơ cô đơn rơi nước mắt
thành cơn mưa sáng nay
 
Giọt nào rơi
giọt nào bay
giọt này bám trên kính cửa sổ
em ơi, ở nơi xa em còn nhớ
mưa bóng mây?
 

giot mua
LÝ HỮU LƯƠNG

Người Dao
 
Người Dao mình
Ăn xôi ngũ sắc
Cúng gia tiên bằng lợn bằng gà
Trai lớn thì cấp sắc
Cho bảng văn dài mấy nét thêu áo người
Sống thẳng ngay như lòng vỏ dao tay
Ăn trăm năm bồ hóng trên vách
 
Người Dao mình
Không biết giận cái nhỏ
Không tham nghĩ cái lớn
Thương sức mình núi chật
Mà nghĩa tình thuỷ chung
 
Người Dao mình
Bằng đầu gối bò trên đá
Bằng cái đầu đi trên núi
Người Dao không biết đường
Mài cho sắc rựa rìu mở lối
 
Mấy trăm năm
Người Dao mình
Những hồn đựng quả bầu khô trên vai
Lầm lũi dáng người
Trôi trôi như lá vàng mái nóc…
 
nguoi dao

TRẦN ANH THÁI

Ra đi 1
 
Chúng ta vượt qua vách đá dựng đứng
Eo biển ngoằn ngoèo, những xác chết trôi dạt
Cái giá của sự ra đi bóp nghẹt nhưng đã đến…
Trên hoang đảo cô độc này chỉ còn hai chúng ta
Đỉnh núi trên kia nơi các vị thần ngự trị
Những núi đá xám màu tro bụi này in vết tích cổ xưa con người có mặt.
Hãy nhắm mắt lại đi ánh sáng thẳm sâu trái tim em lan tỏa
Tia nắng đầu tiên rực gương mặt em
Những cơn gió thanh thản lời ca huyền diệu
Em có nghe tiếng vọng dưới chân thời xa xăm mở đất
Những nụ hoa thuần khiết trắng ngần
Bụi bặm trần gian đất trời gội rửa.
Sẽ làm lại từ đầu em ơi cuộc phục sinh khai mở
Không gì cản bước trên đường
Chúng ta ngủ quá lâu, trái đất già nua cũ kĩ…
Giờ chỉ còn hai chúng ta
Đêm nay đêm đầu tiên ta nhận ra mình
Hãy sống tận cùng như nghìn đêm cộng lại
Hãy hát lên khúc ca tự do đất trời dạo nhạc
Những loài hoa lặng lẽ lắng nghe.
 
Có thể ngày mai ngày kia dông tố đổ lên
Hoang đảo này vùi vào biển cả
Nhưng ta đến đây và đã sống
Biển khắc in hình ảnh chúng ta muôn cõi khôn cùng…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo