Chùm thơ của Nguyễn Thị Anh Đào

Chủ nhật - 11/11/2018 12:18
Bạt gió
                             
Chị gánh nụ cười bằng đôi môi
khô ráp
hạnh phúc nắm gọn trong tay
chiều phây phẩy gió
 
Tôi về trên đồi cao dốc
với tay chạm nỗi buồn
mắt cay điều không muốn nói
ngôi nhà không có dấu chân…
 
Một ánh mắt buồn sau bão
ngác ngơ xanh cỏ ven đường
hạt mưa dịu dàng hôn mặt đất
xoá vết bùn lũ quét hôm qua
 
Thương xứ Nghệ quê mình vầng trăng kia xẻ nửa
phiên chợ sớm mai vớt vát nỗi buồn
tôi ngăn nắng bằng hai miền thương nhớ
đêm bạt gió ngày, ngày bạt gió tôi.

 
tia nắng

Lời của nắng                     
       
Tơ trời buông trên vệt thời gian
đi qua vùng bóng nắng
những hạt màu vàng tí tách
rơi trong góc khuất tháng năm
 
Đi đâu nỗi cô đơn bật hình hài sâu thẳm
muốn buông tay
ru giấc ngủ thật dài
nhói tim chiều đa cảm
ngọn gió thốc ngược phía bờ vai
 
Nỗi cô đơn buộc chặt tâm hồn
đôi cánh tay gầy
buông
thử một lần nhắm mắt
nắng về lay gọi giấc mơ xưa
 
Vẽ lên gương mặt mình khúc đường quanh co
thấu tận cùng bước chân độc hành sa mạc cát
không bỏng rộp bàn chân mà kí ức héo sầu
 
Đôi chân nâu
về sâu lòng đất
nắng lay gọi chút hơi ấm của ngày
bật tách mình minh…

 


 
 Từ khóa: Nguyễn Thị Anh Đào
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo