Chùm thơ của Nguyễn Khánh Chi

Thứ tư - 14/02/2018 21:09
Chuyện tình đá và nước
 
Anh là đá
Em là nước
Anh ngạo nghễ
Vươn cao đến tận trời
Em âm thầm
Rì rầm đi
Âm thầm
Rì rầm chảy
Âm thầm thấm vào từng kẽ nhỏ
 
Anh là đá
Em là nước
Anh kiêu hãnh
Tự hào mình rắn chắc
Với ngàn năm
Em yếu mềm
Mong manh hơn lụa là
Nhẹ nhàng hơn cỏ
Em vấn vít
Em quẩn quanh
Em mát mượt ngọt ngào
 
Anh là đá
Em là nước
Anh là ngàn năm
Em là sương khói
Anh ngông nghênh với cao xanh
Em thấm anh mòn mỏi
Em ru anh mát lành
Em quẩn quanh êm ái
 
Anh là đá
Em là nước
Em tạc anh
Thành long lanh
Thành dáng hình
Thành hang động
Thành kỳ ảo
Em tạc anh thành
Tình Yêu
 
Anh là đá
Em là nước
Không có anh
Em thấm vào đất
Em hóa thành sương
Anh là đá
Cho muôn đời em để lại dấu tích
Những bào mòn, những xói, những chảy trôi
Để lại dấu tích của Tình Yêu Em
 
Anh là đá
Em là nước
Ừ, muôn đời vẫn thế
Anh cứ là đá
Em chỉ là nước thôi.
 

 

 
 Hành hương

Người ta kể cho tôi nghe về những ngôi đền trên núi cao
Về những ngôi chùa trong rừng xa
Về những vùng đất tâm linh kỳ diệu
Để đến được với nó, người ta phải vượt qua rất nhiều chặng gian nan
Nào những chuyến máy bay xốc và hụt trong tầng chân không hoảng loạn hoang mang
Nào những chuyến xe nhét đầy người nhễ nhại mồ hôi lo lắng
Hay những con đường dài cuốc bộ miệt mài mưa nắng vắt kiệt sức mình cho những câu kinh cầu dài dặc
Và hành trang mang theo rơi rụng dần dần để trả giá cho từng bước đến nhẹ lòng
Tôi chưa từng vượt qua những chặng hành hương nhọc nhằn khổ ải xa xôi ấy
Chưa từng phải ném dần đi những hành trang trĩu nặng luyến tiếc đời sống ấy
Chưa từng phải khóc vì ngón chân bật máu hay thân thể rã rời trong bụi đường khổ ải
Tôi chỉ vượt qua đoạn đường sân si, thù hận, ghét bỏ, tham lam trong chính lòng mình
Tôi chỉ nhận thêm vào trái tim mình những hành trang yêu thương, thứ tha, chia sẻ rất dịu dàng và âu yếm
Cuối con đường tôi đi là những đền thờ, những ngôi chùa, những vùng đất linh thiêng kỳ diệu của riêng tôi


8/2015
 
image1


Nơi trú ẩn đầu tiên và cuối cùng
Khi cuộc sống rúng động và đổ ụp nháo nhào vì
Những cơn động đất tình người
Những cơn động đất nhân cách
Những cơn động đất niềm tin
Những cơn động đất lương tâm
Khi tất cả những bài học, những kinh nghiệm chỉ dạy của ông bà, của những nhà quân sự, hay của những nhà khoa học tài ba
Những chỉ dẫn dù thông minh hay ngô nghê nhất
Về những chỗ trú ẩn rất mong manh và buồn cười đến lạ
Giữa bốn góc chân bàn yếu ớt
Hay những hầm bê tong cho các nguyên thủ quốc gia
Đều chẳng mang đến một chút nào sự bình an tin tưởng
Thì trái tim em, nụ cười em, sự thơ ngây của em, lòng hoài vọng bình an và yên tĩnh của em
Sẽ tìm đến một chỗ trú ẩn duy nhất
Là trái tim dịu dàng của anh, là sự bao dung của anh, là sự hiền hậu của anh
Và khi đó
Em trốn vào trong anh
Em nép vào trong anh
Em lẩn tránh trong anh
Và khi đó, chỉ một nụ cười của anh
Cái nắm tay của anh
Nụ hôn nhẹ phớt lên trán em của anh
Và thậm chí, cả lời mắng yêu của anh
Cũng mang đến cho em một nơi chốn trú ẩn an toàn và bình yên nhất
Để em có thể quên hết những bạc bẽo, dối lừa và độc ác của con người
Để em có thể tạm quên đi rằng cuộc sống này đang thiếu vắng tình người, nhân cách, niềm tin, lương tâm
Để em có thể sống sót cho đến cuối cùng thời khắc của mình 
Và tin đến cuối cùng niềm tin thơ dại của mình 
Rằng cuộc sống này luôn sẽ có những hồi sinh từ tình yêu!


Tranh của PHẠM HÀ HẢI
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo