Chùm thơ của My Tiên

Thứ ba - 05/09/2017 13:56
Buổi sáng và người tình
 
Cơn mưa mùa hạ vừa mới đi qua
Buổi sáng không buồn không vui
Chỉ thấy mình là lạ
Hình như em đã mang thai anh
Ngày giọt mưa chỉ mặc chiếc áo mỏng manh
Anh hứng lấy và tay anh cũng lạnh
Gió nhẹ nhàng mở chiếc cúc đầu tiên
Mở cả muộn phiền thiếu nữ
Hạ đi qua rồi
Và dặn em hãy bình yên
 
Như giấc chiêm bao của mây
Ngày em chưa có trí nhớ
Mơ hồ là những miền hoang vu trắc trở
Nơi tận cùng của bí mật bài thơ
Anh đang tìm kiếm trong phẳng lặng bóng tối
Những cơ thể ngoi lên thành con chữ
Bỏ nhiều cái xác dưới khu rừng tóc
Và khi có linh hồn
Chúng không nói được nữa
Câm lặng như cái nhìn anh hướng về phía em
Rồi anh đi
 
Lịch sự một tiếng chim hót vào buổi sáng
Không làm động một chiếc lá dậy muộn
Anh sẽ dừng lại ở đâu đó uống vài ngụm nước
Rồi dịu dàng quên
Qua buổi chiều
Anh không quay lại một lần nào nữa
 
Và em vẫn sẽ mơ
Giấc mơ em có quyền chân thật
Lật ngửa lòng mình và lật sấp tấm lưng anh
Đêm qua sinh ra loài hoa
Em đặt tên anh là quên lãng
Và buổi sáng trở lại
Làm người tình của em!

 
mua ha cuoi

Và một bông hoa sáng nay đã tàn
 
Em đừng tìm ánh sáng qua cửa sổ
Sáng nay không có giọt nước
Cho nỗi tuyệt vọng của chiếc lưng gù
Nên em phải bị treo cổ
Trong một chiếc li khô
 
Nỗi buồn này sẽ bay về đâu?
Làm sao em neo được vào bầu trời
Làm sao em chôn được vào mặt đất
Em cũng không thể biến mất
Em nhìn mình
Mỗi ngày rụng một ngón tay
 
Em đang lo lắng ư?
Trong giấc mơ một nét cau mày
Gió không chạm tới em đâu
Em đã để lọt mình vào giấc mơ của gió
Em cũng không thể nào ở được nữa
Trong chiếc li không
 
Nhưng có một kẻ chờ em bên kia
Hứa cho em ấm áp
Em có nên đạp bỏ lương thiện mà đi?
 
Xác em hóa thành nắng
Đọng trên bàn như một giọt nước mắt
Của đêm
... của đêm!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 2 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo