Chùm thơ của Bùi Quang Thanh

Thứ bảy - 14/01/2017 12:07
BÙI QUANG THANH
Lên Tuyên Quang nhớ Trần Nhật Duật
 
Ngựa Thượng tướng vèo vèo băng dốc
Trập trùng mây, thăm thẳm núi đèo
Gò cương bên sông Lô thác dựng
Người so dây đàn cùng gió reo
 
Vị Hoàng tử khoác chiến bào võ tướng
Bếp nhà sàn khói sực nức mùi men
Quả bầu khô cứa đôi làm chén uống
Rượu ngô tuôn qua mũi ngọt điệu khèn
 
Đến Tây Bắc hiểu lòng người Tây Bắc
Từ nết ăn, tiếng nói, những buồn vui
Tiếp sứ giặc đi guốc trong bụng giặc
Lọc mưu toan qua từng chén “ngọt bùi”
Cản Hung Nô trên rừng xa biên giới
Chặn Toa Đô phía quan ải Nghệ An
Một Hàm Tử đảo bàn cờ chiến lược
Giúp nghìn thu non nước vững âu vàng
 
Bảy lăm xuân trăm lần xung trận
Hai lần quét sạch giặc Nguyên - Mông
Một đời đại quan
Năm minh vua Đông A thời nào cũng trọng
Với bạn: trọn tình
Với dân: trọn hiếu
Với vua: trọn đạo
Với giặc: trọn danh
Danh nước
Danh nhà
Danh trai
Danh tộc
Chiêu Văn vương cùng lịch sử song hành.


trang thu


Về Mộc Châu đêm trăng thu
 
 
       Hình như anh bị bùa mê
Mùa thu Tây Bắc nên về đêm nay
       Trăng rằm lấp ló rặng cây
Biết em mong đợi xe bay ngàn trùng
       Đường lên trăng cũng theo cùng
Bản Mường, bản Thái bập bùng lửa đêm
 
       Chẳng cầm lòng đợi ra giêng
Cho mơ cho mận trắng miền Loóng Luông
       Chẳng chờ đồng cải dâng hương
Trạng nguyên chín đỏ bên đường Ngũ Đông
       Hạt mưa đã bắc cầu vồng
Em và rừng núi hội Mông đang chờ
 
       Đêm rằm thu rắc ngàn tơ
Đèo cao trước mắt thung mờ non xa
       Ơ kìa: Dải yếm em sa
Thác run chín bậc, mắt nhòa đường trăng
       Sóng chè từng gợn lăn tăn
Bờ vai em lượn vành khăn nhuốm vàng
       Mây làm rồng đón anh sang
Đồi chè hay giữa vòm hang hỡi người?
 
       Mộc Châu - Kia dáng em rồi
Xa xa bừng một khoảng trời Pha Luông
       Tóc lừng thơm gió Mộc Hương
Tây Thiên em đã dầm sương đợi mình.

 
vn11

NGUYỄN THẾ HÙNG

Mắt ô
 
 
Người tự quên ta như áo cũ
đã cất chiều ấy không mùa
tận cùng trong ngăn kí ức
kí ức tự nguồn xanh rêu
 
Người xa bời bời bước gió
phải chăng yêu đã nhạt trò?
ta ôm âm thầm máng cỏ
một thời quây kén dệt tơ
 
Mắt ô ơ kìa mắt ô
cũ càng sao còn thăm thẳm
mắt ô ơ kìa mắt ô
phải chăng dỗi hờn mê đắm?
 
Mốt mai đây gió trở mùa
âm thầm em may áo mới
mốt mai quàn trong máng cỏ
cỏ xanh ủ ấm môi mình.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)