Chùm thơ lục bát dự thi của nhiều tác giả

Thứ ba - 15/11/2011 03:27

HUY TRỤ

Cha tôi

Con về đứng trước mộ cha

Ba mươi năm ngỡ như là giấc mơ

Mâm cơm, con vẫn đang chờ

Bát canh cua với cá kho ngày nào...

Cha còn bốc thuốc tẩm sao

Còn tìm trang sách dạy câu Thánh hiền

Nhớ điều thiên hạ hay quên

Quên điều thiên hạ hay phiền, hay lo

Mình cha chữ nghĩa một bồ

Ai sinh con, đặt tên cho khắp vùng

Nhà nghèo nhưng khách lại đông

Toàn người hỏi lịch cấy trồng, cưới xin

Nhớ ngày đơn vị báo tin

Anh con ngã xuống đất thiêng Hàm Rồng

Tấm bằng “Tổ quốc ghi công”

Đúc cha thành bức tượng đồng đêm đêm

Bão không gió, cơn bão chìm

Mà đào xoáy rỗng trái tim con người...

Tiễn con nhập ngũ, cha cười

Cầm tay con, dặn mấy lời đơn sơ:

“Đánh mau hết giặc, con về

Cha còn khỏe lắm, đừng lo nghĩ gì...”

Nghìn đèo, trăm suối con đi

Tóc xanh giờ đã trắng đi nửa đầu

Trước cha, con vẫn nghẹn ngào

Vẫn như đứa trẻ, ngày nào lên ba...

Với con phúc đức của nhà

Tiếng thơm còn mãi ông cha nối truyền...

Đời người

Đời người như giấc chiêm bao

Chưa tròn bóng, đã chênh chao cuối ngày

Thôi đừng nhả đắng, phun cay

Miếng cơm, manh áo vơi đầy thiệt hơn

Đời người sợ nhất cô đơn

Mắt hoang lạnh, hết yêu thương con người

Két sâu chất đống vàng mười

Mà nuôi không nổi tiếng cười thảnh thơi.

Đời người - một cuộc rong chơi

Yêu thì yêu đến sập trời, còn yêu

Ghét thì quẳng đám rong rêu

Để yêu thương lại thả neo tìm về...

Trăm năm là những bùa mê

Đếm, đong được mấy khen, chê ở đời

Cái còn, còn mãi em ơi

Tình yêu từ trái tim người... biết yêu...

CAO HẠNH

Gửi người

Ngẫm từ dạo ấy người đi

Bóng sông, bóng núi lâm li sương nhòa

Người như ngọn gió bay qua

Mà hương sắc lặn vào ta một đời

Bàn tay còn ấm hơi người

Nụ hôn còn thắm trên môi ấm nồng

Trao nhau một chút hư không

Gửi nhau một hạt bụi hồng làm tin

Người đi lội ngược cuộc tình

Người về ôm kiếp phù sinh héo tàn

Nghe chiều rụng bóng thời gian

Nghe không gian cháy trắng ngàn hoa lau

Ngẩn ngơ trong ngọn gió sầu

Với tay hái ánh trăng đau tặng người.




 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo