Chùm thơ dự thi thơ lục bát của nhiều tác giả

Thứ năm - 31/03/2011 13:11


Đồng Lộc mười đốt thành trăm

Tre trăm đốt còn nhiệm mầu
Ai không khát với không khao vợ chồng
Cây ran rát đóa xung phong
Đồng Lộc gói thảo thơm dòng hành quân
Quê hương đăm đắm gian truân
Tình riêng khắc xuất tình thân khắc chờ

Anh đi thông nhọn mưa mùa
Vẫy tay hẹn ngọn gió lùa Trường Sơn
Em ngồi nghe chị tô son
Mười phơn phớt má môi mòn mắt nhau

Tre trăm đốt có xa đâu
Cuốc leng trồng lấy chứ cầu khẩn chi
Ngã Ba cháy xém xuân thì
Cứ mở mắt! Cứ ôm ghì đất quê\
Suối khan đọng nắng lê thê
Thõng chân gặp cỏ tỉ tê với trời
“Đốt tre Gióng sẵn trong người
Chắp chung chiêng, nối khóc cười: Thành thiêng
”Đồng Lộc gió níu hương lên
Ê a cát bụi tạc tên cội nguồn
Tre trăm đốt có khi buồn
Thẳm cơn dâu bể mọc suông nén trầm

Hà Tĩnh, 12-2010
VÕ THỊ PHƯƠNG THÚY


Mây Vạn lý

Cổ Loa dựng bóng sử xanh
Âu Lạc thuở
những hào thành lũy xây
Mê cung kiến trúc sao bay
hương hỏa Việt
áy náy ngày gió lên

An Dương Vương
chong đèn đêm
chín vòng trôn ốc bên thềm
phù du

Hỏi heo may
hỏi cây du
bình minh chén cạn
bóng thu già rồi

Ngựa phi sông chảy tơi bời
dấu lông ngỗng
máu đỏ trời Mỵ Châu
Buồn Cổ Loa
buồn sông Ngâu
mây vạn lý
bóng in lầu lơ ngơ

Thời gian đầy túi giấc mơ
ngàn năm sử Việt
bài thơ vô đề

PHAN QUỲNH DAO


Với xâu chim én trước thềm chợ rượu

Ngàn năm núi ở cùng ai
lòng bàn chân cứng nguôi ngoai đá mềm
trầu nguồn vốn kén người têm
con đò bảo bến rằng đêm thật dài

Ngàn năm sông ở cùng ai
thác ghềnh nếm mật nằm gai với đời
oằn trong bão dập lũ vùi
lão mai dặn én hát lời tiên tri

Bây giờ ai bỏ ai đi
cánh chim sứ giả ôm ghì mùa xuân
lưới săn bất kể thiên thần
xỏ xâu thông điệp, phơi trần bán rao.

Tháng Giêng lên núi
Tháng Giêng lên núi tìm sen
gió say gió mải tìm đèn mà lay
suối say suối vuốt ve cây
sư say sư hứng khăn đầy trăng sao

Rằm xuân sỏi đá cưới nhau
nước mây rượt đuổi dìu vào tân hôn
đôi chim cu gáy hút hồn
đính từng nhan sắc càn khôn lên cườm

Một mê cuồng một tinh tươm
Một gieo phóng túng một ươm khoan hòa
cội mai tĩnh lặng kiết già
thản nhiên trút áo cà sa bên trời.

NGUYỄN THANH MỪNG


Ngày xưa

Tình cha mẹ, nghĩa làng quê
trong con có đứa trẻ về ngày xưa
Ngày xưa cũng có mùa thu
cũng ngôi chùa cổ cũng sư trọc đầu
Giêng mưa bụi, Bẩy mưa ngâu
cũng gà gáy sớm cũng trâu gọi chiều
Ngày xưa làng xóm cũng nghèo
hoa nơi cuối bãi bèo nơi ao hồ
Ngày xưa nghèo đến bây giờ
chợ phiên con bống con cờ lao xao
Đất cũng thấp trời cũng cao
có gọi cũng chả khi nào “dạ” thưa
Ngày xưa cũng có ngày xưa
thời gian cũ kỹ mà chưa thấy già...

ĐỖ TRỌNG KHƠI

Lục bát hai câu

1. Kết tụ rồi lại tan đi
tình như hạt nước thường khi xa nguồn

2. Khi cầm yêu dấu như sương
mới hay ngày lạnh, đêm thường nắng nôi

3. Khi trời đất chạm hồn người
thân trong sương trắng, tình nơi bụi hồng

4. Chéo khăn vấn lại con đường
mẹ mang chín nắng mười sương nhẹ phèo

5. Đất còn trẻ, đất đã già
ai như ta trẻ, ai già như ta?

6. Hoa thơm tàn rụng vẫn thơm
cỗi cằn đặt trước giá gương ích gì

7. Lại đi lại đi lại đi
xem như trời rộng đủ chia đôi đường

8. Người vào ở thẳm trong gương
cho ta như trẻ lạc đường trần gian

9. Lâu đài cũng có thể tan
cỏ ngàn năm vẫn giăng hàng tốt tươi

10. Năm lần bẩy lượt đánh rơi,
nhặt bóng ngày vỡ tôi ngồi xếp gương

11. Chùa làng mỏng một giọng chuông,
đầu ngõ nắng cũng lần đường vào đêm

12. Những hương những sắc ai têm,
miếng trầu cánh phượng mướt mềm môi thu

13. Càng yêu càng thấy bơ vơ
thân như ngọn núi sống nhờ chiêm bao

ĐỖ TRỌNG KHƠI

Với mùa đông Hà Nội

Thổi vào gió những thẳm sâu
Để mùa đông hắt lên màu mắt trong

Đã đâu tròn những thẳng, cong
Dẫu không rộng biển, dài sông… cũng trời

Buột mồm hai tiếng “giời ơi”
Non tươi mọc biếc đầy vơi, thật là…

Ta kìa trước tháng năm qua
Dại khôn gánh trĩu miền xa nẻo gần

Gia tài cong một tấm thân
Mùa đông như thể mỗi lần đổi vai

Còn nguyên một tiếng thở dài
Nén bao nhiêu đận vẫn ngài ngại buông

Còn nguyên một nụ tươi giòn
Mỗi vui thoáng vẫn nở tròn nếp nhăn

Dẫu mùa chưa chạm vào xuân
Vẫn gom biếc lại mà xanh với lòng.

NGUYỄN THẾ KIÊN






 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo