Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Kim Nhung

Thứ năm - 23/02/2012 17:00
Lặng

Lẫn trong lời giảng của vị giáo sư tên tuổi
tôi nghe thấy tiếng rao người đồng nát
giảng đường mùa nắng tắt
mọi thanh âm dụ cơn buồn ngủ lạc đường

Cơn mê tạp nhạp
chẳng đủ để hoài nghi
vài mặt người hiện lên rồi biến mất
nhưng xộn rộn trong tôi là có thật
rưng rức tiếng rao

Vị giáo sư vẫn nói lời vĩ nhân
những ô oa khoác lên sự thật một bộ mặt khác
màu xám chưa hẳn là tẻ nhạt
lúc người ta mang khuôn mặt rỡ ràng

Phố mùa này người đi rất vội
có ai kịp đa mang?


Ảnh: Chaobuoisang


Quán cà phê bên hồ

Khi mặt hồ thong thả nhả những làn khói mà tôi
nhìn thấy trong dáng chiều
Người khách hôm qua lại đến
Cơn mưa cuống quýt không đuổi kịp bước chân mỏi mệt
Dằn dỗi ngoài hiên
Nơi đáy mắt
Không phải khói mặt hồ

Tôi đã nghĩ nơi này không dành cho tôi
Ánh đèn tái xanh nhợt nhạt
Tiếng nhạc dậm dựt quờ quạng trong bóng tối
Chẳng bình yên

Nơi quầy bar
Tôi thấy đôi chân mình trú ngụ trong chiếc bình gốm đặt ở
góc phòng
Gặp đôi mắt mình trong khói thuốc ngàn ngạt
Lý trí đi lạc
Nực nụa hơi men
Tự biếm họa mình khi chạm cái nhìn quen

Bao người ham bóng tối
Đến rồi đi
Dãy số nối nhau
Những số đuôi mất dần trong thẻ nhớ

Bóng đêm về ngủ trong ly cà phê
Đắng ngắt giọt tình vội.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo