Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ sáu - 23/09/2011 20:22

MIÊN DI

Km/ giờ sống


Không có hai ngày như nhau

dù mỗi bình minh đều là một tỉnh giấc

dù mỗi buổi sáng đều gặp cái ru-bi-nê nước thân quen

và chính mình trên từng khuôn mặt cũ lật qua

như thứ ngày lật qua trên cuốn lịch

như những lúc dáng mình

thẳng

cong

Còng

làm cây kim

chỉ vào số km/ giờ sống

dao động mòn

n-h-a-n-h & c-h-ậ-m

khắc vào tâm hồn những ký tự

nhát khắc ẩn sau gương mặt như cái đồng hồ công-tơ-mét vô tri

Đêm qua mơ mình tỉnh giấc

sự thức dậy trong giấc mơ

thấy đôi tay biết bay khi xắn vào ngày mới

thấy đôi mắt biết khóc nhờ bằng nước mắt của nhau

Đôi tay mỏi trong mơ

không mệt nhọc

như những dao động mòn từng km/ giờ sống

khi không thể khóc nhờ bằng nước mắt của nhau

Không có hai cuộc đời như nhau

dù mỗi cánh cửa lâm bồn

đều mở ra một cơn đau

tỉnh giấc.

TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA

Những buổi chiều hư vô

Những hàng cổ thụ chất chứa trong lòng bao bí ẩn

Đứng liêu xiêu giữa buổi chiều u ám

Ngày cơn gió mang đi những đám mây phiêu lãng

Chiếc lá âm thầm rơi cùng nỗi nhớ xanh xao

Những buổi chiều thiếu không gian

Hồn tôi mộng du trên nóc những tầng cao ốc

Rồi chút nắng cuối ngày cũng bị đàn chim câu trên mái nhà thờ

nhặt hết

Chẳng còn gì dù chỉ là một góc bình yên giữa phố xá ồn ào

Có những chiều không thời gian

Thảnh thơi như cánh đồng mới xong mùa gặt

Và từ đó ngày bỗng dài bất tận

Theo tiếng chuông nhà thờ ngân dài, ngân dài…

Từng mảng ký ức mốc meo phía ngày nắng tắt

Đàn chim câu cũng đã bay đi

Tôi - chiếc lá mang nhiều mặc cảm

Rơi không ý tưởng giữa những chiều hư vô.

VÕ MẠNH HẢO

Trước cầu vồng mưa

Giả giọng mùa hè

loài chim nhập cư nơi khu vườn lộ ra nhiều chân mộ

người lạ ngồi vẽ dòng sông chảy vào buổi trưa

đâu nghe tiếng chim lâm thâm bầu trời

tiếng cá quẫy trong lớp bùn hoài niệm

người về từ phía biển

tay vớt đầy trăm lẻ tám tiếng chuông

Tôi đứng cạnh ngôi nhà xây dở

chỗ cách vài hôm là chiếc đầm sen nở lưng chừng

bầy ếch ăn hương mỗi ngày

mỗi ngày gọi mưa trong điệu bộ thách thức

tôi quấn một chiếc kèn và thổi mùa hạ đi

không ai nghe vì tôi, nó

lạc lõng giữa tiếng trộn hồ, tiếng chửi thề, tiếng gạch vỡ

tiếng thời gian trôi qua nằng nặng

mang thai buổi chiều

Tôi đứng cạnh vũng nước sau trận mưa hớt hải

quên mọi âm thanh

cười chú vịt đủng đỉnh tìm ra chỗ tắm

Tôi có niềm khát khao giấu mặt

tự do trước cầu vồng lối đi từ ngôi nhà thứ nhất

đến chỗ người khách lạ đang vẽ ngôi chùa

bên dòng sông chảy từ ban trưa sang buổi chiều ngân đầy

trăm lẻ tám

tiếng chuông thánh thiện

trong giấc mơ ông có bảy vị thần

xóa đi nỗi buồn không còn dấu vết.


PHẠM VĂN VŨ

Chìa khóa

Khi mặt đất không còn nơi chạy trốn

Khi lòng người không còn nơi trở về

Con gặp Cha

Con biết Cha có chìa khoá bí truyền

Cha có những cánh cửa, những bậc thang, và thế giới

Đừng đón lấy con, hãy dẫn đường con

Đừng nâng dìu con, chỉ cần lên tiếng gọi

Con sẽ hiểu làm thế nào để đóng lại và mở ra

Làm thế nào để từ bỏ quyền năng, nhận về chức phận

Đúng lúc con đến

Thì Cha đi tiếp về vô tận ...

Cha mỉm cười

Nụ cười chìa khoá

Con loay hoay với ước nguyện khai tâm.



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo