Vẽ Hà Nội từ ký ức

Chủ nhật - 23/10/2016 23:45
“Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”. Lời ca ấy đã nói hộ tâm trạng của những người con xa Thủ đô, trong đó có họa sĩ Đỗ Duy Minh. Sống cách quê hương nửa vòng Trái đất, nhưng một Hà Nội thanh bình, trong trẻo và vẹn nguyên từ ký ức đã thôi thúc ông tái hiện bằng sắc màu.

35 tác phẩm về Hà Nội vẽ bằng chất liệu acrylic và sơn dầu đang được họa sĩ Đỗ Duy Minh giới thiệu tới công chúng trong triển lãm Về, tại 29 Hàng Bài, Hà Nội, đến ngày 27.10. Đây là triển lãm cá nhân thứ 2 họa sĩ 79 tuổi này tại Việt Nam, sau triển lãm đầu tiên của ông có tên Vọng, năm 2014, trưng bày 30 bức tranh than chì, cũng về đề tài Hà Nội.

Sinh ra và gắn bó nửa đời người với phố cổ Hà Nội, trước khi dành nửa còn lại ở một miền đất xa thẳm Canada, họa sĩ Đỗ Duy Minh chia sẻ: “Tôi đã xăm ký ức vào tim. Sống nơi đất khách quê người, tôi không giây phút nào nguôi nỗi nhớ Hà Nội. Hà Nội trở đi trở lại trong những giấc mơ của tôi, với phố cũ rêu phong, hàng cây, ngôi nhà và những người thân quen”. Vì thế, mấy chục năm qua, trong tầng hầm của ngôi nhà xứ lạnh, các bức tranh về Hà Nội lần lượt ra đời dưới sự thôi thúc của nỗi nhớ. Tranh về Hà Nội của ông đã xuất hiện trong nhiều triển lãm tại châu Âu từ năm 1987, trong các bảo tàng tại Canada, Đức, Bulgaria và các bộ sưu tập tư nhân. Ở trong nước, tác phẩm của ông được treo tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam.

Vẽ về Hà Nội, cũng chọn những đề tài quen thuộc như phố cổ, thiếu nữ hay tĩnh vật, nhưng điểm khác biệt của họa sĩ Đỗ Duy Minh là ông vẽ theo xúc cảm từ những giấc mơ về quê hương của người con xa xứ. Tác phẩm của ông khắc họa một Hà Nội trong ký ức, thanh bình, trong trẻo, với những đường nét, hình khối đơn giản, cách phối màu lạ như mơ như thực. “35 tác phẩm có tên chung Về là 35 đứa con mà tôi mang từ nửa vòng Trái đất trở lại quê hương yêu dấu… Về không phải kết thúc một chuyến đi, mà là sự trở lại để tìm con người đích thực của mình”.

Về là câu chuyện bằng hội họa của một người con xa xứ, có nhiều niềm vui, nỗi buồn, được mất ẩn chứa dưới những hình, màu ấy...” - họa sĩ Lê Thiết Cương nhận định. Những bức tranh trong triển lãm được vẽ bằng trí nhớ, theo ký ức, theo hồi tưởng, nên luôn có một lớp sương khói của thời gian, của tưởng tượng, của tiếc nuối, của trầm mặc, của thao thức và đơn độc... Là người thúc giục họa sĩ đưa các tác phẩm nghệ thuật trở về miền đất khơi nguồn cảm hứng sinh ra chúng, nhà văn Nguyễn Quang Thiều chia sẻ: “Ngắm nhìn tranh của họa sĩ Đỗ Duy Minh, tôi nghĩ ông đang đi trong giấc mộng về nơi ông sinh ra, lớn lên và phải rời xa nhưng chẳng bao giờ quên lãng dù một cái cây. Rời xa đối với ông chỉ là thân xác, còn tâm hồn vẫn ở đó một cách nguyên vẹn không chút đổi thay. Mỗi bức tranh của ông là một không gian, một thời gian mà sự sống vẫn ngập tràn. Nó không phải là quá khứ, mà là một không gian khác, thời gian khác, tồn tại song song với không gian và thời gian ông đang sống... Tất cả những vẹn nguyên của cảnh và người ấy chính là sự vẹn nguyên của tâm hồn, dù tâm hồn ấy từng đau đớn và nhiều khắc khoải”.

Sinh ra và lớn lên ở phố cổ Hà Nội, những năm 1960, họa sĩ Đỗ Duy Minh là cây cọ nổi bật của làng tranh minh họa, biếm họa và cổ động. Năm 1979, ông đến Canada sinh sống và làm việc, nhưng vẫn đau đáu nhớ về quê hương và sáng tác của ông phần nhiều là về đề tài Hà Nội và vùng ven đô...


Nguồn: Đại biểu nhân dân (Ngọc Phương)


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo